Skip to main content

Phản cảm, thông cảm và vô cảm

Như vậy, vụ cưỡng chế tại Văn Giang (Hưng Yên) đã trôi qua được hơn nửa tháng. Đồng nghĩa với vụ hành hung hai nhà báo thuộc VOV cũng trôi qua ngần ấy thời gian. Chúng tôi xin điểm lại một vài từ nhạy cảm về hai vụ việc trên.



Phản cảm. Chiều 9-5,  Chánh văn phòng UBND Tỉnh Hưng Yên, Bùi Huy Thanh đã phát biểu rằng "đánh như vậy là rất phản cảm". 
Mấy hôm rồi, trong đầu tôi vẫn u u hai từ phản cảm. Vâng, phản cảm. Tôi có cảm tưởng rằng ông Thanh đang xem kịch,  xem tranh, xem ảnh, xem phim,... chứ không nghĩ rằng ông đang xem cảnh người đánh người giữa thanh thiên bạch nhật. Chẳng lẽ lại có cảnh người đánh người tàn nhẫn đến đẹp mắt. Hay ông với ông Đại tá Ca ở Hải Phòng đều muốn xem một trận đánh Đẹp! Có chăng như thế các ông mới thấy sướng?!


Thông cảm. Tới rồi, ngày 10-5, Thiếu tướng Trần Huy Ngạn - Giám đốc CA tỉnh Hưng Yên bày tỏ trong cuộc họp với lãnh đạo Đài tiếng nói Việt Nam rằng " Việc hai nhà báo của VOV bị hành hung, bắt giữ tại đây là vụ việc xảy ra ngoài ý muốn và đáng tiếc; mong được lãnh đạo Đài tiếng nói VN và hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long hết sức thông cảm".
Lần này thì từ 'thông cảm' làm tôi thấy không thể thông cảm nổi. Tôi không hiểu ông Ngạn đi tìm sự thông cảm từ đâu? Khi mà sự thông cảm giành cho ngành CA dường như đã cạn.

Tôi còn nhớ câu chuyện nghe vội ở quán nước chè  của một ông bố trẻ rằng: "Hôm qua, con tôi đi học về chạy vội vào nhà báo với bố. "Bố ơi hôm nay con nhìn thấy một thằng công an đuổi chú xe ôm"". Giờ trẻ con nó thế đó! Mời bác về đó mà tìm sự thông cảm.

Rồi một lần, một đại diện đoàn thanh niên của một Cục trong ngành CA nói với chúng tôi "Rất mong anh chị em tìm cách tuyên truyền về ngành một cách tích cực. Chứ nói thật, nhiều anh em công an cũng khổ lắm". Lúc đó, tôi hiểu rằng, chính những người CA cũng nhận thức được rằng hình ảnh của mình không còn đẹp đẽ gì nữa!


Vô cảm. Thôi thì hai ông nhà báo bị đánh, giờ vết thương ngoài da cũng đã lành, cũng đang có người bênh vực. Mấy bố công an đánh người thì đang tìm cách chạy tội, lấp liếm. Ai cũng đang cố lo cho mình.
Nhưng, giờ ai là người sẽ viết về những bà con nông dân bị mất đất. Ai sẽ về làm việc với họ, họp với họ, ai xin lỗi họ, ai muốn họ thông cảm, AI?

Và đây nữa, ngày 10-5, ở ngay Thủ đô chứ không phải đất xa xôi lạ lùng nào, sự vô cảm đã bị đẩy tới mức tận cùng. Khi  những bệnh nhân phong thuộc Trung tâm Da liễu Hà Đông được cho là "thuộc loại tàn phế nặng của khoa, diện chăm sóc hoàn toàn, nhiều ngày liền bị bỏ đói và kêu khóc".
Cụ Vũ Thị Bớt (89 tuổi, trú tại xã Dũng Tiến, huyện Thường Tín, Hà Nội )– một trong số những bệnh nhân bị đói nghẹn ngào: “Sáng 4-5, tôi được các hộ lý mang đến phòng một phần gạo đủ nấu hai bữa sáng và chiều, một vài miếng thịt sống cùng ít rau. Thấy lạ, tôi hỏi thì các cô ấy trả lời hết gas rồi không nấu được, nên phát đồ sống cho chúng tôi, làm thế nào thì tùy".
"Tay chân tôi bị ăn hết, không tự nấu được. Sáng nay, tôi đành nhờ người pha cho gói mì tôm ăn tạm và nhịn đói đên tối. Thời gian gần đây, chúng tôi liên tục bị bỏ mặc...”.
Sau đó lý do bỏ đói các bệnh nhân được ông Vũ Văn Trình, Phó giám đốc Trung tâm Da liễu Hà Đông chính thức giải trình là 'hết gas'. Thật là hết biết!


Ông Vũ Văn Trình, PGĐ Trung tâm da liễu Hà Đông

Lại nhớ ngày xưa các cụ thường gọi bệnh phong là bệnh cùi với nghĩa miệt thị. Tôi nghĩ, chắc chắn ông Vũ Văn Trình không bị bệnh phong, nhưng hẳn đầu óc của ông đang bị bệnh cùi!


Popular posts from this blog

18+ Vì sao lại gọi CON chim và CÁI lờ?

Các mẹ ạ! Lần này tôi nói đến một vấn đề thật đơn giản nhưng tôi cam đoan 90% các mẹ không biết. (Xin nói trước luôn là chuyện này có yếu tố tế nhị mang tính dâm dê, đề nghị những bạn nào đi học có điểm phẩy Giáo Dục Công Dân trên 8 đừng vào... Tuy nhiên cũng nói luôn đây là chuyện nghiêm túc về ngôn ngữ - và là ngôn ngữ Dân Gian dân tộc - hoàn toàn ko bậy, mong các bạn đừng vội phán xét) Thế này nhé! Ngôn ngữ Việt Nam rất chi là phức tạp - và các mẹ nên tự hào là chúng ta đang nói một trong những ngôn ngữ phức tạp nhất Hành tinh. Tôi biết được bởi vì tôi có thằng bạn người nước ngoài sống ở Hà Nội, nó đang học tiếng Việt để cưa gái. Nó nói tiếng Việt 3 năm nên tương đối thõi rồi, nhưng vẫn luôn bất ngờ về ngôn ngữ Việt. Một hôm nó hỏi tôi: - Này mày , tại sao cái bộ phận sinh dục của con trai lại gọi là "CON" "con Chim" "con cặ.." Mà cái của con gái lại gọi là "CÁI bướm..." "Cái L..." Thế chia từ dựa trên nguyên tắc gì? Tôi trả lời: - Dân tộ…

Cái chết của Đại tướng trước thềm Đại hội Đảng

Trước Đại hội VI, theo ông Hoàng Tùng: “Lê Đức Thọ không thèm quan tâm đến báo cáo chính trị mà tập trung những nỗ lực cuối cùng để cấy nhân sự vào nhiệm kỳ kế tiếp”. Có thể nói, chưa bao giờ bản lĩnh Lê Đức Thọ thể hiện kiên nhẫn và sắt đá như giai đoạn này - giai đoạn mà uy tín của ông xuống đến mức những người thân tín nhất của ông lần lượt bị “phế truất” thông qua lá phiếu bầu từ các đại hội địa phương và ngành, đặc biệt là từ quân đội.

Vị trí của Đại tướng Ngô Xuân Lịch

Ngô Xuân Lịch (sinh năm 1954) là một tướng lĩnh Quân đội Nhân dân Việt Nam chức vụ Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, hàm Đại tướng.

Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam là một chức vụ cao cấp trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, đứng đầu Tổng cục Chính trị, có chức trách trực tiếp quản lý điều hành mọi hoạt động của Tổng cục, chỉ đạo cơ quan chính trị cấp dưới, đảm nhiệm công tác Đảng, công tác chính trị trong toàn quân.

Đảm nhận chức vụ Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam thường là một sĩ quan cao cấp mang hàm cao nhất là Đại tướng theo Luật sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam sửa đổi năm 2014, do Bộ Chính trị chỉ định, dưới quyền lãnh đạo của Bộ Chính trị, Chủ tịch nước, Ban Bí thư, Đảng ủy Quân sự Trung ương và dưới quyền hành chính của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.

Trên thực tế, trong tổ chức Quân đội Nhân dân Việt Nam, chức vụ Chủ nhiệm Tổng cục Chí…