Skip to main content

Posts

Showing posts from August, 2011

Em yêu chú bộ đội này vãi

Em yêu chú bộ đội

Em yêu anh bộ đội, Canh giữ nơi đảo xa.
Biển gầm vang giữ dội, Vẫn vang lừng tiếng ca.
Em thương anh bộ đội, Canh giữ nơi đảo xa.
Dù phong ba bão táp, Tiếng hát càng vang xa.
Nhớ, em nhớ. Thương, em thương.
Vì non sông đất nước, Nên anh phải xa nhà.

Vậy là hết, Gadhafi!

TP – Cuối cùng, thủ đô Tripoli thất thủ. Cuối cùng, người dân Lybia biết vài phần về cuộc sống xa hoa của nhà lãnh đạo Moammar Gadhafi, người mà hơn 40 năm trước lật đổ chế độ quân chủ, tức vương triều của vua Idris I, để mở ra một chế độ mới dựa trên cái gọi là “dân chủ nhân dân trực tiếp”. Nhưng không vì thế mà Lybia bước vào một kỷ nguyên dân chủ.
Nhà lãnh đạo Gadhafi dùng đủ mọi cách để xây đắp một “vương triều” mới, ở đó ông trở thành ông vua, dù trên danh nghĩa không có ngai vàng chính thức. Đại tá Gadhafi, như ông tự phong, ngồi trên ngai vàng ấy tới 42 năm trước khi làn sóng dân chủ, với sự hậu thuẫn đầy toan tính của phương Tây, cuốn phăng đế chế Gadhafi chỉ trong vài tháng.



Cho dù đại tá Gadhafi chưa bị bắt, hay chưa ai xác nhận rằng ông đã chết, nhưng có thể chắc chắn: vương triều Gadhafi đã đến ngày tàn. Vì sao? Vì ánh hào quang của một lãnh tụ tối cao, lắm khi có thể được mang ra so sánh với những vị thánh, đã bị lột trần. Chứng kiến lối sống xa hoa với nhữn…

Đập hộp Samsung Galaxy Tab 10.1

Chán các em chân dài chân ngắn rồi, giờ mình lại thích các em mỏng manh dễ thương và bắt mắt cơ.
Ngày 27-8, sau 3 tuần chờ đợi, mình đã được đập hộp em Samsung Galaxy Tab 10.1.
Cảm giác thì khó tả lắm.
Em nó nuột  -Trắng
Mỏng manh -Nhiều màu sắc
Và thích nhất là NGOAN: rất dễ điều khiển bởi phần mềm Androi 3.0, hơn hăn Ipad. Giá cả thì lại phải chăng.















Việt Nam xứ sở của nghịch lý

Chiều buồn, lang thang blog, bắt ngay được bài viết của bác Huỳnh Ngọc Chênh với tựa Việt Nam xứ sở của nghich lý, đọc xong lại nhớ mang máng ngày xưa trong giờ học của thầy Trần Quốc Vượng, thầy cũng đã nói về nghịch lý và  quan trọng phải làm quen với nó
VIỆT NAM XỨ SỞ CỦA NGHỊCH LÝ Khi ngồi gõ lại bài báo nầy, tôi đã cười bò lăn vì ngỡ là đang đọc chuyện tiếu lâm. Nhưng rồi  ngay sau đó, thấy đau xót. Không ngờ đất nước lại trãi qua một giai đoạn tăm tối và tồi tệ đến mức như vậy mà nhân dân ta vẫn cứ lầm lủi chịu đựng.
Bài báo nầy tôi viết từ năm 1988, được báo Tuổi Trẻ đăng lên mục diễn đàn. Từ đó đến nay tôi không hề đọc lại, nhiều chuyện trong đó tôi đã quên đi. Bây giờ đọc lại thật bất ngờ, không thể nào tin nỗi. Như chuyện lưu hành tiền mệnh giá 30 đồng. Không biết vị lãnh đạo nào của Ngân hàng Nhà nước có sáng kiến động trời ấy, nếu bây giờ còn sống hãy dũng cảm đứng ra nhận trách nhiệm để lịch sử lưu "danh".
Có những chuyện đã qua rồi như là chuyện …

Giật mình với đường bụng rồng giữa biển Đông

Con bò nó cũng to
Nhưng phải gọi con rồng bằng cụ
Vì thế cho nên Đường lưỡi bò bị Đường bụng rồng ngoặm mất

Đại tá Muammar al-Qaddafi hôm qua và hôm nay

Muammar Abu Minyar al-GaddafiMu‘ammar al-Qaḏāfī; cũng được gọi đơn giản là Đại tá Gaddafi; sinh năm 1942 đã là lãnh đạo trên thực tế của Libya từ một cuộc đảo chính năm 1969.[1]
Tên chuẩn của ông là: 
Mohammed Abdul Salam bin Hamed bin Mohammed Al-Gaddafi, còn gọi là Abu Meniar 



Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Phê duyệt đề án quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 2070

Sớm hôm nọ, đồng chí Thư Toe đã tự vẽ ra đồ án quy hoạch Hà Nội năm 2070 tầm nhìn 2100.
Sau đó tự duyệt.
Theo như bản quy hoạch thì nhà Thư Toe nằm ở gần trục đường lớn, có hồ bơi, công viên, thư viện, bệnh viện, trung tâm thương mại, trường điểm....
Đặc biệt, với sự tham mưu của các quân sư quạt mo, Thư Toe quyết định đẩy giá đất khu vực phía Tây Bắc Hà Nội lên rất cao.



Tình yêu nhọn hoắt

Nàng đang đi chợ, xe bỗng xịt lốp.
Vào hàng vá xe, nàng choáng váng gặp lại người tình cũ thời sinh viên.
Chàng vẫn vậy, phong trần, nam tính và hấp dẫn
Giờ làm chủ tiệm vá xe.

Kỷ niệm cũ ùa về trong nàng.
Ngày xưa, 2 người yêu nhau lắm
Nhưng vì chút hiểu lầm
Nên chia tay.

Nàng giờ đã chồng con đề huề
Còn chàng vẫn lãng tử.

Vá xe xong, nàng ra về, lòng ngổn ngang.

Tối đó, đang xem TV cùng chồng, nàng bảo:
EM sang nhà ngoại, sáng mai về
Vẫn dán mắt vào TV, chồng dặn với
Sáng mai về sớm em nhé.

Nàng đi như bay ra khỏi nhà.
Đến nhà chàng vá xe.
Nhưng hồi hộp.
Chỉ dám núp gốc cây nhìn vào.

Và, thật bất ngờ
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Chàng mở cửa
Bước líu ríu về phía nàng.

Tim nàng đập rộn ràng
CHàng như cảm nhận được
Tiến về phía gốc cây, nơi nàng đứng.

Và rồi
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng
Nàng thấy
Chàng đang RẢI ĐINH RA ĐƯỜNG

Những cái đinh nhọn hoắt
Chĩa lên trời
Dưới ánh trăng vàng
Lung linh mơ màng. 


Nguồn: otofun.net

Mất thăng bằng

Cuộc biểu tình thứ 11 với chủ đề chính Phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền và gây hấn tại biển Đông đã diễn ra tại Hà Nội, bất chấp thời tiết thất thường tại Thủ đô vào tháng ngâu, cũng như bất chấp sự đỏng đảnh của chính quyền.

Ở những góc độ khác nhau, sẽ có những cái nhìn khác nhau về những người biểu tình ngày Chủ nhật. Với tôi họ đã tạo nên một tiền lệ tốt, khi bày tỏ chính kiến của mình một cách công khai và kiên quyết. 

Mặc dù các cuộc biểu tình có chủ đề là phản đối Trung Quốc, nhưng theo tôi thực chất của cuộc biểu tình lần thứ 11 không dừng lại ở việc phản đối  Trung Quốc mà nó còn là việc xác lập một thái độ với chính quyền - Hãy hành xử theo đúng luật.

Có thể gọi Những người biểu tình ngày Chủ nhật đang đi trên dây, và cái gậy để giữ thăng bằng chính là điều 60 của Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992:
Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy đ…

Biểu tình khắp nơi

Sáng ngày 21/8, bất chấp lệnh cấm mù mờ của chính quyền thành phố, 'những người biểu tình chủ nhật' đã tiếp tục xuống đường. Tuy nhiên, chỉ trong phút chốc họ đã bị hốt lên xe bus để đưa về một nơi bí mật nào đó. (Diễn biến cụ thể sẽ được họ cập nhật lên các blog, facebook và trang web cá nhân của mình).

Tuy nhiên, chắc chắn trên xe buýt họ vẫn tiếp tục biểu tình, và họ đã đóng góp vào "kho tàng biểu tình của thế giới" một kiểu biểu tình mới - Biểu tình trên xe buýt.

Xin lỗi, tôi trần tục quá

Một tu sĩ nam ngỏ ý mời tu sĩ nữ đi chung xe.
Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ nguyên một bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh tay lái, người nam thò tay mò mẫm đùi người nữ.
Nữ kêu: "Xin ngài hãy nhớ điều răn 129".
Nam liền bỏ tay ra.
Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng. Một lần nữa nữ kêu: "Xin ngài hãy nhớ điều răn 129".
Nam thẹn quá: "Xin lỗi, tôi trần tục quá". 
Tới nơi, người nữ thở dài và bỏ đi.
Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay điều răn 129, thấy đề:

"HÃY TIẾN LÊN, TÌM KIẾM XA HƠN NỮA, CON SẼ THẤY HÀO QUANG"

Phaiz Zios st

Bố tôi là công an

Năm nay, tuổi nghề của ông cũng hơn tuổi đời của tôi, khi năm nay tôi đã gần 30 tuổi. Tức là ông sắp về hưu.


Như bao đứa trẻ khác, lúc còn nhỏ tôi cũng nuôi mộng trở thành chiến sĩ công an để giệt ác trừ gian. Những pha hành động như trong phim, những giai thoại kể về công an bắt cướp, rồi việc được đeo súng lục bên hông, bộ đàm cầm tay... theo tôi vào trong giấc mơ.


Lớn lên chút nữa, tôi cũng đi học chút võ vẽ. Khi chuẩn bị thi đại học, tôi cũng nuôi mộng thi vào học viên An ninh nhân dân. Nhưng rồi mắt tôi bị cận, cùng với trình độ toán học 'quá cao' khiến cái ước mơ từ thuở bé tí teo lại.
Nhưng quan trọng hơn là bố tôi không muốn tôi làm công an!
Ông cũng không giải thích nhiều về việc này. Lúc đó tôi cũng không hiểu lắm.
Bây giờ lớn lên chút nữa tôi cũng hiểu hơn một chút. Và tôi vẫn không sợ công an và cũng không bao giờ gọi công an là thằng.
Tiếc rằng, giờ ra đường nhiều đứa trẻ không gọi công an một cách mên thương như thế hệ chúng tôi là CHÚ CÔNG AN.

Mở

để nhìn nhận nhau sòng phẳng
để yêu thương
để bỏ quá cho nhau
để thấy ở nhau những điều hay
để không lưu giữ phiền muộn
để không lưu giữ định kiến
để tận hưởng cuộc sống
để hít vào - để thở ra nhẹ nhàng và sâu lắng
để che chở nhau 
.....



Nói thì dễ và làm bao giờ cũng khó. Nhưng không thể không làm được và không thể không thể không làm.

Bởi cuộc sống
Sẽ cuốn đi mọi thứ
Khi nhìn lại ta sao không khỏi hối tiếc vì những gì chưa làm được cho chính những người sống quanh mình.
Những ngày tháng bảy, tôi hay nghĩ đến những người thân đã mất đi. Để nhớ lại, để chiêm nghiệm những gì đã qua, và để sống chậm hơn cho những người vẫn ở bên mình.

Bởi nếu không sống cho chính những con người còn đang hiển hiện quanh mình, không sống cho chính những nhịp thở thường nhật, ta đâu có quyền hối tiếc cho những gì đã qua.


Cũng có lúc, chính tôi đã không đủ kiên nhẫn, không đủ tuệ giác để mở lòng mình và sống với thực tại đang có. Nhưng tôi đang học cách để có nhiều hơn những sự yêu thương.
Và tôi đang thực tập để hít vào …

Nợ nước nợ nhà

Theo công bố mới đây của bộ Tài chính, tổng nợ nước
ngoài của Việt Nam đến năm 2010 là 32,5 tỉ USD, tăng 4,5 tỉ USD so với mức 27,9 tỉ USD năm 2009. 

Đáng chú ý là nợ của Chính phủ tăng dần trong giai đoạn 2006 - 2010, với con số tương đương là 27,8 tỉ USD (2010) so với 14,6 tỉ USD (2006). 

Sự hiếu kỳ đớn hèn trên đường phố

Chiều 13/8, một thanh niên nằm bất động trên mặt đường trước nhà số 203 Võ Thị Sáu (P.7, Q.3, TPHCM).
Chiếc xe buýt đầy khách dừng cách đó chừng 1 m. Trên lề đường nhiều người hiếu kỳ tụ tập đứng nhìn...
Nhận định đầu tiên, một tai nạn do xe buýt gây ra, bởi dưới lòng đường tài xế và nhân viên nhà xe vẫn còn đứng đó. Nhưng nhìn kỹ lại, hành khách vẫn còn nguyên trên xe, bình thản đến lạ lùng.
Nan nhân vẫn nằm im. Chiếc xe máy đổ lăn ra. Người hiếu kỳ vẫn cứ nhìn, không ai có một động thái nào cứu giúp nạn nhân...
Rồi từ trong dòng xe cộ lưu thông trên đường, nhiều chiếc xe máy tấp vô lề.



Ba thanh niên còn rất trẻ lao đến chỗ người bị nạn. Nạn nhân bất tỉnh, họ tìm cách đưa đến bệnh viện. Một trong ba người đứng giữa đường chặn những chiếc xe đi ngang qua.
Xe sang trọng có, xe bình thường có. Nhưng xe nào cũng dửng dưng đi qua.
Chặn mãi, nhưng không xe nào dừng
Trong lúc ba thanh niên không biết xoay trở ra sao thì từ xa tiếng còi hụ của xe cứu thương vọng lại. Một trong ba thanh niên…

Trăng đêm rằm

Trăng tháng bảy. Mỹ Đình