Bố tôi là công an

Ngày xưa bố tôi cũng gầy thế này
Năm nay, tuổi nghề của ông cũng hơn tuổi đời của tôi, khi năm nay tôi đã gần 30 tuổi. Tức là ông sắp về hưu.


Như bao đứa trẻ khác, lúc còn nhỏ tôi cũng nuôi mộng trở thành chiến sĩ công an để giệt ác trừ gian. Những pha hành động như trong phim, những giai thoại kể về công an bắt cướp, rồi việc được đeo súng lục bên hông, bộ đàm cầm tay... theo tôi vào trong giấc mơ.


Lớn lên chút nữa, tôi cũng đi học chút võ vẽ. Khi chuẩn bị thi đại học, tôi cũng nuôi mộng thi vào học viên An ninh nhân dân. Nhưng rồi mắt tôi bị cận, cùng với trình độ toán học 'quá cao' khiến cái ước mơ từ thuở bé tí teo lại.
Nhưng quan trọng hơn là bố tôi không muốn tôi làm công an!
Ông cũng không giải thích nhiều về việc này. Lúc đó tôi cũng không hiểu lắm.
Bây giờ lớn lên chút nữa tôi cũng hiểu hơn một chút. Và tôi vẫn không sợ công an và cũng không bao giờ gọi công an là thằng.
Tiếc rằng, giờ ra đường nhiều đứa trẻ không gọi công an một cách mên thương như thế hệ chúng tôi là CHÚ CÔNG AN.