Mất thăng bằng

Cuộc biểu tình thứ 11 với chủ đề chính Phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền và gây hấn tại biển Đông đã diễn ra tại Hà Nội, bất chấp thời tiết thất thường tại Thủ đô vào tháng ngâu, cũng như bất chấp sự đỏng đảnh của chính quyền.

Ở những góc độ khác nhau, sẽ có những cái nhìn khác nhau về những người biểu tình ngày Chủ nhật. Với tôi họ đã tạo nên một tiền lệ tốt, khi bày tỏ chính kiến của mình một cách công khai và kiên quyết. 

Mặc dù các cuộc biểu tình có chủ đề là phản đối Trung Quốc, nhưng theo tôi thực chất của cuộc biểu tình lần thứ 11 không dừng lại ở việc phản đối  Trung Quốc mà nó còn là việc xác lập một thái độ với chính quyền - Hãy hành xử theo đúng luật.

Có thể gọi Những người biểu tình ngày Chủ nhật đang đi trên dây, và cái gậy để giữ thăng bằng chính là điều 60 của Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1992:
Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật
Xuyên suốt quãng đường 11 cuộc biểu tình kéo dài gần 3 tháng, có lúc bồng lúc bổng Những người biểu tình ngày Chủ nhật luôn cầm chắc cây gậy thăng bằng đó. 

Việc các cuộc biểu tình diễn ra tại Hà Nội (và một vài lần tại Sài Gòn) đã làm mất đi sự thăng bằng vốn có của đời sống chính trị nước nhà. Mà cụ thể là tại chính những thành phố lớn nhất đất nước 90 triệu dân. 


Ban đầu, như thường lệ, chính quyền cũng muốn lấy lại sự thăng bằng cách giải tán các cuộc biểu tình ngày Chủ nhật như cách họ đã làm: đó là sử dụng sức mạnh của công cụ đắc lực là lực lượng công an (chưa có sự xuất hiện của quân đội).

Cái gậy mà chính quyền sử dụng để xác lập lại sự thăng bằng là - sử dụng quyền lực không có giới hạn và không theo một luật lệ nào.


Tuy nhiên, Những người biểu tình ngày Chủ nhật lần này lại chịu sự thôi thúc của vô vàn những thông tin họ có thể thu nhận được từ trên mạng về các hành động ngang ngược của Trung Quốc và sự dồn nén nhiều năm kể từ năm 2007cho nên họ tiếp tổ chức các cuộc biểu tình.


Sự gan lỳ có tổ chức, sự gan lỳ chất chứa và hơn cả là có LÝ có TÌNH lại đẩy chính quyền vào thế mất cân bằng.


Trong thế mất cân bằng đó, đã có lúc chính quyền đã cảm thấy chơi vơi khi các tình huống bất thường xảy ra như vụ công dân - đảng viên Nguyễn Chí Đức dùng mặt đạp vào giày của chiến sĩ an ninh Minh. 


Tuyên bố Không có chuyện đàn áp người biểu tình được cho là rất chậm của tướng Nhanh - Giám đốc Công an TP Hà Nội (đồng thời là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh 2) về "vụ việc dùng giày đạp vào mặt" tưởng như mở lối thoát cho câu chuyện biểu tình:

Sau đó ngày 18-8, một văn bản quái gở không số, không người ký lại khiến nhiều người hoang mang không hiểu chính quyền đang đi trên dây hay đi trên mây!


Tất nhiên các biện pháp nghiệp vụ khác được tiến hành, như vận dụng cả bộ máy chính trị bao gồm từ tổ dân phố, mặt trận, công an khu vực để vận động Những người biểu tình ngày Chủ nhật không biểu tình lần thứ 11. Hoặc là sử dụng các biện pháp câu lưu, kìm chân các "đối tượng cầm đầu".


Tuy nhiên, ngày 21-8 cuộc biểu tình lần thứ 11 vẫn diễn ra dù rất ngắn ngủi và "bị hốt" lên xe buýt và chuyển ra ngoại thành. Một số người được mời lại nói chuyện với công an lâu hơn.


Dồn dập hơn, ngay sáng 21-8 báo Hà Nội  (cơ quan của Thành ủy Đảng cộng sản Việt Nam thành phố Hà Nội, tiếng nói của Đảng bộ chính quyền và nhân dân Hà Nội) mới đang tải bản tin do nhóm pv Điện tử - Nội chính với cái tít rất không báo chí "Giải tán một nhóm người cố tình vi phạm quy định, tụp tập hò hét tại khu vực hồ Gươm".

Và sáng 22-8 là một bản tập hợp các ý kiến của 'bạn đọc' với tít "Yêu nước là phải chấp hành đúng pháp luật"


"Chấp hành đúng pháp luật" có thể coi là chiếc gậy mà cả hai bên đều sử dụng để tạo sự cân bằng cho mình.

Nhưng có một chữ NHưng

>>>Dù núng thế nhưng Những người biểu tình ngày Chủ nhật vẫn tiếp tục đi trên sợi dây của mình và sử dụng  Hiến pháp làm cái gậy thăng bằng của mình.



>>> Còn về phía chính quyền họ đang sử dụng các phương thức truyền thống nhưng lỗi thời để giải tán các cuộc 'tụ tập và hò hét". Và quan trọng là nó không theo một lề luật nào cả. Thậm chí họ còn dùng chính chiếc gậy luật pháp để 'vụt' những ai bị coi làm mình mất thăng bằng!

Đi trên dây mà bỏ gậy ra thì chắc chắn không tránh khỏi việc bị ngã vẹo cổ.