Mở

Hồ Gươm.8.2011.Tokina 12-24
để nhìn nhận nhau sòng phẳng
để yêu thương
để bỏ quá cho nhau
để thấy ở nhau những điều hay
để không lưu giữ phiền muộn
để không lưu giữ định kiến
để tận hưởng cuộc sống
để hít vào - để thở ra nhẹ nhàng và sâu lắng
để che chở nhau 
.....



Nói thì dễ và làm bao giờ cũng khó. Nhưng không thể không làm được và không thể không thể không làm.

Bởi cuộc sống
Sẽ cuốn đi mọi thứ
Khi nhìn lại ta sao không khỏi hối tiếc vì những gì chưa làm được cho chính những người sống quanh mình.
Tràng Tiền.8-2011.
Những ngày tháng bảy, tôi hay nghĩ đến những người thân đã mất đi. Để nhớ lại, để chiêm nghiệm những gì đã qua, và để sống chậm hơn cho những người vẫn ở bên mình.

Bởi nếu không sống cho chính những con người còn đang hiển hiện quanh mình, không sống cho chính những nhịp thở thường nhật, ta đâu có quyền hối tiếc cho những gì đã qua.


Cũng có lúc, chính tôi đã không đủ kiên nhẫn, không đủ tuệ giác để mở lòng mình và sống với thực tại đang có. Nhưng tôi đang học cách để có nhiều hơn những sự yêu thương.
Và tôi đang thực tập để hít vào và thở ra nhịp nhàng. Thực tập cho chính hơi thở của mình hóa ra lại khó hơn bất kỳ bài tập nào khác mà tôi đã được làm.

Tôi thực tập không để ngoại cảnh chi phối đến những suy nghĩ của mình và nhìn sâu hơn vào những sự vật đang diễn ra.
- Ví dụ: khi được hỏi về một đôi vợ chồng đã chia tay nhau, tôi luôn thấy rằng họ đã yêu thương nhau và không thể ở mãi bên nhau vì đơn giản cuộc sống là thế. KHÔNG BÌNH LUẬN.
Ôi - Không bình luận về người khác, về cuộc sống của người khác sao mà khó thế.
- Ví dụ: Khi được tham vấn về một đồng nghiệp. Tôi cố gắng (hiện tại thì phải cố gắng - nhưng mong sau này sẽ khong phải cố gắng mà là tự nhiên) chỉ cho người được tham vấn thấy ở họ những điều tích cực, hay nhìn nhận những việc họ đã làm một cách sòng phẳng. SÒNG PHẰNG - khó đấy nhưng không thể không làm được.
- Ví dụ: Khi dừng tại đèn đỏ. Tôi không sốt ruột cho rằng đèn đỏ làm mất thời gian của tôi - mà đèn đỏ giúp tôi có một nhịp ngừng thích hợp để nghỉ ngơi. YÊU THƯƠNG cả ĐÈN ĐỎ, nghe hơi buồn cười nhỉ. Nhưng mà nghĩ lại, đúng là phải cám ơn ĐÈN ĐỎ. (từ nhà đến cơ quan tôi phải đi qua 6 cái đèn đỏ và gần 10 ngã tư lận...).
Nếu trước kia nhìn đèn đỏ và ngã tư là những điều rắc rối thì khi đến cơ quan tôi đã mang theo một đống rắc rối rồi. Nhưng nếu nhìn đèn đỏ là một nhịp nghỉ ngơi thì khi đến cơ quan tôi lại có nhiều hơn sự thoải mãi.
Tập yêu thương cả những điều khó chịu, ôm ấp chúng rõ ràng khó hơn yêu thương những điều dễ chịu rồi. Nhưng nếu ta không ôm ấp những điều đau khổ thì sao có cơ hội cho hạnh phúc đến.