Chuyện nhặt 1

Cái ông già này


Trưa 23-10, tôi có việc tới ga Long Biên ngồi đợi khách... Chẳng mấy khi có một sáng chủ nhật đẹp trời, lại được ngồi thơ thẩn ở hàng ghế ngoài sảnh của ga phơi nắng và... nhớ về thời sinh viên. Ngày xưa mình cũng hay đi tàu hỏa lắm. Cứ cuối tuần nào rảnh lại bắt xe bus số 01 ra ngay ga Long Biên để về Hải Phòng. Là sinh viên nên tôi được làm thẻ giảm giá, nên mỗi lần về nhà chỉ mất có 2.500 tiền xe bus, 10.000 đ tiền tàu, và 10.000 đồng tiền xe ôm là về tới nhà. (Bây giờ thì phải lận trong túi ít ra 100.000 đồng thì mới dám bước chân ra bến xe).


Dòng hồi tưởng đang tuôn chảy dạt dào bỗng bị ngắt quãng bởi câu chuyện của một anh chàng chạc hơn 20 tuổi một chút. Cậu có vẻ sốt ruột vì bố không đón được cậu ấy đúng địa điểm. Trong cơn giận dữ cậu nói như hét lên "Con đã bảo bố là con ở ga Long Biên, ở bên kia cầu"... 
Xong câu chuyện cậu lầu bầu "Cái ông già này...!".


Tôi chợt giật mình. Ừ. Ông già. Tôi cũng có một Ông già. Ông già đó chưa già hẳn, nhưng tóc cũng đã bạc trắng, thậm chí bạc cả râu, cả ria. Da cũng đã điểm đồi mồi.Và tôi còn có cả một Bà già nữa.
Không nhớ, đã có lúc nào mình hét lên như vậy với Ông già và Bà già của mình chưa?!