Skip to main content

Em ngu thì em chịu

Hôm nọ, mình có việc về Ninh Bình nên phải tới bến xe Giáp Bát- bến xe phía Nam Hà Nội. Mình không say xe ô tô, nhưng hễ sáng sớm không ăn gì mà lên xe là người sẽ hơi ngất ngư. Vì vậy, sau khi gửi xe máy, mình tìm cái gì ấm nóng bỏ vô bụng. Tất nhiên Phở là lựa chọn đầu tiên.

Ngó lơ một lúc, thấy quán phở đông đông ở góc đường mình ung dung bước vào. (Bố vẫn dạy, đi ăn thì chọn quán nào đông, tất quán đó ngon). 



Cho một bát phở bò.

Em bé phục vụ bưng ra... Bát phở nóng hôi hổi bốc khói nghi ngút, những miếng thị bò tái đang xoắn xít bơi lội, một ít hạt tiêu và giá đỗ khiến cho 'em' phở càng thêm hấp dẫn. Và  nước miếng tuôn ra. Ực. Đúng là "Ra đường hỏi già, về nhà hỏi trẻ', nghe lời bố chẳng có sai. 
Mình ăn tới đâu thấy ấm tới đó. Mồ hôi toát ra giữa mùa đông giá lạnh.

Gần hết bát, thì em bé phục vụ bưng cho một cốc trà nóng. Dù mình không gọi trà nóng! Cảm giác được quan tâm làm cho lòng ấm hẳn lên. Nhưng mình vui nhất là cốc trà nóng được rót vừa phải, vơi lưng cốc, đủ cho một người uống. Điều đó làm cho mình cảm thấy quán phở này rất hay.

Ăn xong uống một ngụm trà vừa sạch miệng vừa tỉnh táo trở lại.
Ăn uống o nê rồi, tất nhiên lại nảy sinh nhu cầu mới đó là đi tè. 
- Chị ơi cho em hỏi chỗ đi vệ sinh
-Cứ đi thẳng em nhé.
- Vâng, chị trông cho em cái balo.
....
Mình tiến tới nhà vệ sinh, giải tỏa nỗi buồn. Nhà vệ sinh cũng sạch sẽ, làm cho cảm tình về quán phở ở bến xe thêm đẹp đẽ.
- Chị ơi cho em trả tiền.
- 70 nghìn em nhé.
Ớ ớ ớ. Mình định tâm lại một chút. Hơi nghẹt thở một chút. Có một cái gì đó mất mát ghê ghớm lắm. Giống như em yêu vừa nói lời chia xa.. Cơ bản lúc đó trong ví còn đúng 100 nghìn, mình đã định bụng ăn bát phở hết 30 nghìn, còn 70 nghìn dư sức qua cầu về tới quê vợ... rồi ra sao thì ra.
- Chị không đùa em đấy chứ?
- Không, một nước, một phở. 70 nghìn. Chị chủ quán chắc nịch kèm với một ánh mắt lạnh te pha chút giễu cợt.
Ờ. Xong rồi. Bây giờ một chùm lưỡi câu đã móc trong họng, nếu mình càng quẫy càng đau.
- Oki, thôi em ngu, em không mặc cả, em chịu.

Thế là mình móc tiền ra trả mà lòng bâng khuâng khôn tả. Đầu óc miên man lại nghĩ về ông... bố. Ông ý vẫn dạy dỗ tới cả trăm lần, đi tới đâu 'lạ nước lạ cái' thì phải 'thăm ván bán thuyền', nhất là ăn uống, tiêu pha ở nơi du lịch, ở chỗ bến xe bến phà... Giờ thì đúng là "cá không ăn muối cá ươn'. Thôi thì đúng như lời mình nói với chị chủ quán "Em ngu em chịu'.

Trong cơn đau, mình chợt tỉnh hoặc cái suy nghĩ thực tại bị cái trải nghiệm vừa qua chi phối. Cái bát phở vừa rồi đâu có ngọt mà nó nhạt thếch, chén trà nóng gì mà chua ngắt. Còn cái quán phở này làm gì đông khách, nó đông là vì có mấy con nhân viên đi ra đi vào!

Thôi.Vấn đề của hiện tại là, còn 30 nghìn đi đâu về đâu đây. Trong lúc đó mà lộn về nhà để vay tiền thì cũng mất đứt 1 giờ đồng hồ. Mình chợt nhớ, trong tài khoản còn lại 300 nghìn. đánh bắt xe ôm tới đường Kim Đồng để rút tiền. 

Khoác ba lô, thất thểu cất bước, mình nhận được nhiều lời đề nghị thân tình của các bác xe ôm. Tất nhiên lần này con tim mù quáng sẽ không bị những lời đường mật, mình mặc cả rõ ràng "bao nhiêu bác?". "10 nghìn cháu à". Oki, đi luôn.

Thấy bác xe ôm này cũng không ra giá chém như nhiều bác khác. Mình mới tuôn lời tâm sự về những gì vừa xảy ra. Bác xe ôm vừa cười vừa an ủi. "Có phải cháu ăn ở quán chỗ ngã ba không. Bọn đó chuyên đi chặt chém khách. Ở đây, có ai thèm ăn của chúng nó đâu. Lần trước có ông khách từ miền Trung ra tới đó ăn mặc cả rõ ràng những vẫn bị nó ăn đứt. Vì lúc ông mặc cả với một đứa, tới lúc thanh toán thì con đó nó lẩn đi, cho con khác vào đòi tiền. Ông ấy chửi toáng lên, nhưng đành chịu..."

Đúng là "Giang hồ hiểm ác, mất mát khó lường".

Nhưng dù sao cũng vui, vì 70 nghìn vừa được ăn phở, vừa uống nước, vừa có một câu chuyện để nhớ.
Chỉ buồn là cái tia hi vọng về sự tốt đẹp về một quán phở ở bến xe đã tan như khói từ chính bát phở bốc lên.

Quán phở thân yêu tên là Tuấn Hường nằm ở ngã ba cửa vào của bến xe Giáp Bát.

Popular posts from this blog

18+ Vì sao lại gọi CON chim và CÁI lờ?

Các mẹ ạ! Lần này tôi nói đến một vấn đề thật đơn giản nhưng tôi cam đoan 90% các mẹ không biết. (Xin nói trước luôn là chuyện này có yếu tố tế nhị mang tính dâm dê, đề nghị những bạn nào đi học có điểm phẩy Giáo Dục Công Dân trên 8 đừng vào... Tuy nhiên cũng nói luôn đây là chuyện nghiêm túc về ngôn ngữ - và là ngôn ngữ Dân Gian dân tộc - hoàn toàn ko bậy, mong các bạn đừng vội phán xét) Thế này nhé! Ngôn ngữ Việt Nam rất chi là phức tạp - và các mẹ nên tự hào là chúng ta đang nói một trong những ngôn ngữ phức tạp nhất Hành tinh. Tôi biết được bởi vì tôi có thằng bạn người nước ngoài sống ở Hà Nội, nó đang học tiếng Việt để cưa gái. Nó nói tiếng Việt 3 năm nên tương đối thõi rồi, nhưng vẫn luôn bất ngờ về ngôn ngữ Việt. Một hôm nó hỏi tôi: - Này mày , tại sao cái bộ phận sinh dục của con trai lại gọi là "CON" "con Chim" "con cặ.." Mà cái của con gái lại gọi là "CÁI bướm..." "Cái L..." Thế chia từ dựa trên nguyên tắc gì? Tôi trả lời: - Dân tộ…

Cái chết của Đại tướng trước thềm Đại hội Đảng

Trước Đại hội VI, theo ông Hoàng Tùng: “Lê Đức Thọ không thèm quan tâm đến báo cáo chính trị mà tập trung những nỗ lực cuối cùng để cấy nhân sự vào nhiệm kỳ kế tiếp”. Có thể nói, chưa bao giờ bản lĩnh Lê Đức Thọ thể hiện kiên nhẫn và sắt đá như giai đoạn này - giai đoạn mà uy tín của ông xuống đến mức những người thân tín nhất của ông lần lượt bị “phế truất” thông qua lá phiếu bầu từ các đại hội địa phương và ngành, đặc biệt là từ quân đội.

Vị trí của Đại tướng Ngô Xuân Lịch

Ngô Xuân Lịch (sinh năm 1954) là một tướng lĩnh Quân đội Nhân dân Việt Nam chức vụ Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, hàm Đại tướng.

Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam là một chức vụ cao cấp trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, đứng đầu Tổng cục Chính trị, có chức trách trực tiếp quản lý điều hành mọi hoạt động của Tổng cục, chỉ đạo cơ quan chính trị cấp dưới, đảm nhiệm công tác Đảng, công tác chính trị trong toàn quân.

Đảm nhận chức vụ Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam thường là một sĩ quan cao cấp mang hàm cao nhất là Đại tướng theo Luật sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam sửa đổi năm 2014, do Bộ Chính trị chỉ định, dưới quyền lãnh đạo của Bộ Chính trị, Chủ tịch nước, Ban Bí thư, Đảng ủy Quân sự Trung ương và dưới quyền hành chính của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.

Trên thực tế, trong tổ chức Quân đội Nhân dân Việt Nam, chức vụ Chủ nhiệm Tổng cục Chí…