27/09/2011

Bị làm sao


Ai nấy vẫn đang luôn tự hỏi mình, rằng thời buổi này đang bị làm sao ấy. Khi những điều trái khoáy, phản cảm, vô lý đến khó tin vẫn diễn ra mỗi lúc một nhiều, một đậm đặc. Dẫu sao cũng có những tín hiệu đáng mừng, khi tiếng nói phản biện của người dân đang trở nên rộng khắp và có trọng lượng hơn. Như việc người dân lên tiếng ủng hộ động thái kiểm tra làm rõ sự tù mù về giá cả xăng dầu, cũng như phản biện về dự án xây dựng tượng đài Mẹ anh hùng cực tốn kém đang gây xôn xao những ngày này. 
Là ba chữ đáng nhớ nhất trong tuần của ông Vụ phó nọ trong cuộc họp bàn về điều hành giá xăng dầu vừa diễn ra. Đại loại ông nói doanh nghiệp xăng dầu đang lỗ, thế mà tự nhiên Bộ Tài chính lại đi giảm giá, “tôi nghe tin cứ nghĩ Bộ Tài chính bị làm sao”! 

Đông đảo dư luận cả nước ồ lên, chả làm sao cả, khi lãnh đạo Bộ này dám chịu trách nhiệm cá nhân để đặt quyền lợi của 80 triệu người tiêu dùng lên trên hết.
Có khi chính ông Vụ phó tự vỗ ngực xưng mình từng thi toán quốc tế, kiểm tra ra thì không phải, và cả những đại gia xăng dầu “một mình một chợ” mà vẫn suốt ngày kêu lỗ, mới thực sự “bị làm sao”…
Ừ, mà bị làm sao ấy nhỉ, khi mấy ông quan chức hết ông này đến ông khác ghi đơn vị, chức danh lên thiệp cưới con mình, thì mới đây lại có sếp phó huyện nọ đánh hẳn công văn gửi các ban ngành toàn tỉnh đề nghị “đến chia buồn” với sếp trưởng của mình có thân phụ vừa mới qua đời!
Trẻ nhỏ phải đội sách vở quần áo lên đầu lội sông đến trường vẫn diễn ra đều đều ở nhiều nơi. Cứ mỗi lần tại một địa phương nào đó báo chí về quay phim, chụp ảnh đưa lên báo, là người dân và bạn đọc khắp nơi lại xót xa, hối hả quyên góp tiền xây cầu cho các cháu. Nghĩa đồng bào là vậy. Nhưng phải hỏi thẳng, rằng những ông bà quan chức địa phương mang danh là công bộc quanh năm ăn lương đóng thuế của dân, có bị làm sao không, khi năm này qua năm khác vẫn không nhìn thấy hình ảnh ấy?
Bị làm sao không, khi dự án khai thác bôxít Tân Rai (Lâm Đồng) vốn có nhiều lời hứa hẹn về mức độ thận trọng, an toàn, vẫn để trào hóa chất ra ngoài khiến trên 200 ha cà phê, trà và ao nuôi cá của người dân gần bên bị ô nhiễm. Bị làm sao, khi tự dưng nhiều sản phẩm hàng hóa Việt tầm cỡ thế giới rồi mà vẫn bị nước ngoài cướp thương hiệu một cách ngon lành.
Vì chủ quan, vì tiếc tiền đăng ký bảo hộ ở nước ngoài, hay vẫn cung cách làm ăn tự cho mình là vua trong làng rồi, chẳng ngại gì ai? Bị làm sao ấy, khi số tiền khổng lồ 42 tỷ của Cục điện ảnh lần lượt đội nón ra đi mà toàn bộ lãnh đạo đơn vị không hề hay biết? Bị làm sao không, khi giới trẻ xô nhau thần tượng một tên sát thủ máu lạnh có gương mặt điển trai…
Ai nấy vẫn đang luôn tự hỏi mình, rằng thời buổi này đang bị làm sao ấy. Khi những điều trái khoáy, phản cảm, vô lý đến khó tin vẫn diễn ra mỗi lúc một nhiều, một đậm đặc. Dẫu sao cũng có những tín hiệu đáng mừng, khi tiếng nói phản biện của người dân đang trở nên rộng khắp và có trọng lượng hơn. Như việc người dân lên tiếng ủng hộ động thái kiểm tra làm rõ sự tù mù về giá cả xăng dầu, cũng như phản biện về dự án xây dựng tượng đài Mẹ anh hùng cực tốn kém đang gây xôn xao những ngày này. 

Trí Quân 
Nguồn Tiền Phong

26/09/2011

Bàn về nhân dục

 Thời mà người ta có thể  giữ tâm an lạc trong cái nghèo đã qua lâu rồi và thời người ta khổ sở trong cả cái giàu lẫn cái nghèo đang tới. Chỉ có bậc trí giả biết tự điều tiết cho nhân tâm mình, biết tri túc và trau dồi những tố chất văn hóa cần thiết, người ta mới có thể giữ cho mình một chữ “tại” ( tự tại) được.

KINH TẾ THỊ TRƯỜNG VÀ SỰ KHUẾCH ĐẠI NHÂN DỤC - thuyên thích mới về bốn chữ tâm truyền của Nho gia: “nhân tâm duy nguy” (人心維危)

Nhân dục là điều mà các tôn giáo đều quan tâm đặc biệt và có thái độ đối xử “rắn” đối với nó.  Phật giáo dứt khoát tuyên bố diệt dục. Những điều răn giới của Phật giáo hầu như đều có liên quan tới nhân dục. Nhân dục được xem là nguồn gốc của vạn khổ. Nho gia thì chủ trương kiểm soát, điều tiết, chế ước nhân dục, làm cho nhân dục phù hợp với quy phạm xã hội, mức độ cao nhất là đồng nhất nhân dục và Lễ (quy phạm xã hội). Các vị đại Nho đời Tống-Minh chủ trương tu dưỡng khắt khe nghiêm cẩn và chịu tác động của Phật giáo nên cũng  tuyên bố “tồn thiên lý diệt nhân dục”. Mười sáu chữ tâm truyền được coi là ấn quyết của Nho gia lần đầu nêu trong tác phẩm kinh điển Thượng thư đã lưu ý truyền đời về sự mong manh của nhân tâm rằng: Nhân tâm duy nguy, đạo tâm duy vi, duy tinh duy nhất, doãn chấp quyết trung”. Duy chỉ có học thuyết của Đạo gia được xem là túng dục, tức buông cho nhân dục theo lẽ tự nhiên, không trói buộc. Tuy nhiên đó chỉ là ở nguyên lý coi trọng cái tự nhiên, còn trong phép tu dưỡng, Đạo gia cũng hướng tới trạng thái thanh tĩnh tự nhiên, hư tâm, tĩnh tâm, thiểu tư quả dục. Trạng thái ấy suy cho cùng cũng là thứ nhân dục có chừng mực, phù hợp với đạo tự nhiên vốn đã chí mỹ chí thiện chỉ cần bảo tồn nó. Các triết gia trong học thuyết của mình luôn tìm mọi cách hạn chế nhân dục để bảo vệ sự tồn tại bình ổn của xã hội, bình ổn cho thân tâm các cá nhân. Ai cũng hiểu rằng, nhân dục, quyền lợi của cá nhân và sự bình ổn xã hội, lợi ích xã hội luôn mâu thuẫn với nhau, trái chiều nhau.

Chỗ dựa của kinh tế thị trường chính là nhân dục, là cái mà người ta gọi là “thị hiếu của người tiêu dùng”. Chỉ cần quan sát một số chương trình quảng cáo trên các phương tiện truyền thông đại chúng, ta thấy một sự mời chào vẫy gọi mãnh liệt đối với “thị hiếu” của dân chúng. Những ngôi nhà sang trọng đầy đủ tiện nghi, những chiếc xe hiện đại đời mới, những đồ dùng đa chức năng hấp dẫn, vvv…. được chào mời bằng những lời quảng cáo ngọt ngào còn hơn cả lời Bạch Cốt Tinh: hãy thử xem, chỉ một lần, hãy tận hưởng cuộc sốnghãy nếm thử, “cứ gọi là thôi rồi…sướng … ướng ư ử”… Khẩu hiệu của người sản xuất hàng hóa là: đã làm cho người tiêu dùng thích rồi, còn làm cho họ thích nữa, đã sướng rồi còn sướng nữa, tiện nghi rồi còn tiện nghi nữa, mát rồi còn mát nữa…Còn một loại hàng hóa khá đặc biệt khác với nhãn hiệu Number one thì treo một cái “status” hấp dẫn là “Thỏa sức yêu thương”… Những nhân viên nghiên cứu tâm lý người tiêu dùng thì đào từng ngóc ngách thị hiếu, xem người ta thích gì thì đánh vào chỗ đó. Và cứ thế, hàng ngày nhân dục được khai thác, được tận dụng, được khuếch trương, được lôi kéo và được làm thỏa mãn. Nền sản xuất hàng hóa nắm cái nhân dục cũng như người nông dân nắm cổ con trâu đã được xỏ mũi mà  lôi đi. Hôm nay thấy  bạn mình có cái váy đẹp mà mình chưa có, tối về thấy khổ sở mất mấy tiếng đồng hồ. Mai thấy bạn mình sắm được ô tô đẹp mà mình vẫn phải đi cái xe máy rách thấy vừa ghen tức, vừa khổ sở, vừa thèm khát. Và nỗi thống khổ giày vò họ ngày này sang ngày khác. Cầu bất đắc khổ, mà cầu thì biết bao giờ cho hết, cái cầu ngày hôm sau lớn hơn cái cầu ngày hôm trước, vì nhân dục đang được chăm sóc và nuôi cho lớn lên. Cầu  càng lớn, thì  bất đắc  cũng sẽ tăng theo. 

Nhu cầu lớn, khát khao nhiều mà không được làm thỏa mãn, không thể thỏa mãn dẫn tới thái độ thù ghét, hằn học với đời, với người. Ta nào có kém gì nó tại sao nó sướng thế còn ta thì không thể. Những quảng cáo vẫy gọi sự sung sướng là một sự hành xác với người nghèo, khiến người nghèo không thể yên với cái nghèo. Nếu như họ không phải là người có một bản lĩnh và chỗ dựa tinh thần, chỗ dựa văn hóa nhất định thì con đường hành ác, đạt tới mục tiêu có được giàu sang và đời sống tiện nghi bằng mọi giá là có thể xảy ra. Đó chính là khởi đầu cho con đường của tội ác. Thế mới thấy cái lý tưởng của ông Lão tử về một xã hội không trao đổi tiền bạc tưởng chừng lẩm cẩm cổ hủ Khốt ta bít mà lại có cái sâu sắc của bậc đại triết gia nhìn thấu nhân tâm. 

Chắc chắn rằng nền kinh tế thị trường có tác dụng vĩ đại đối với đời sống con người. Nhu cầu vật chất của con người được thoả mãn là công lao của nền kinh tế thị trường. Nó đóng góp vĩ đại trong việc đem lại hạnh phúc cho con người từ góc độ vật chất, cũng như nhu cầu tinh thần, cũng tức là đem hạnh phúc cho con người bằng cách  làm thỏa mãn ham muốn của con người. Nhưng có ai dám cam đoan rằng, con người của thế kỷ XXI ít khổ hơn con người của thời kỳ Đức Thích Ca Mâu Ni thấu ngộ được chân lý của khổ đế và dồn trí huệ sáng suốt của mình vào việc diệt khổ, giải thoát khỏi khổ. Cái thời kinh tế thị trường, nhân dục được đào sâu, được chăm sóc, được thỏa mãn, được vẫy gọi,  hình như cái khổ của nhân tâm con người lại càng phong phú hơn, càng đa dạng hơn, càng phức tạp hơn, càng nhiều cung bậc hơn. Nhân dục được đẩy lên, một khi  cá nhân không tự đáp ứng được, xã hội không đáp ứng được, thì lúc đó, chính nó là kẻ thù to lớn tàn phá nhân tâm và xã hội. Nó giống như con quái vật mà người ta nuôi làm thí nghiệm khi sổng ra khỏi vòng kiềm tỏa nhảy ra xã hội gây tội ác tương tự như nhiều bộ phim hành động rùng rợn của Mỹ đã tưởng tượng ra vậy.

Nhân dục bị thổi phồng và khuếch trương, chắc chắn khả năng kiềm tỏa và kiểm soát điều tiết cũng khó khăn hơn nhiều. Con người cũng vì kinh tế thị trường mà sướng hơn nhưng cũng vì thế mà nhiều thất vọng hơn, nhiều sự đổ vỡ hơn. Sự chuyển động của kinh tế thị trường nếu không có luật pháp nghiêm minh và cả sự điều tiết mang tính tôn giáo hữu hiệu, sự giáo dục về đạo đức xã hội được đẩy mạnh thì thảm họa đối với nhân tâm con người thực là khôn lường.
Thời mà người ta có thể  giữ tâm an lạc trong cái nghèo đã qua lâu rồi và thời người ta khổ sở trong cả cái giàu lẫn cái nghèo đang tới. Chỉ có bậc trí giả biết tự điều tiết cho nhân tâm mình, biết tri túc và trau dồi những tố chất văn hóa cần thiết, người ta mới có thể giữ cho mình một chữ “tại” ( tự tại) được.

Nhân tâm duy nguy
Hà Nội tháng 9/2011

Nguồn: Blog Thầy Nguyễn Kim Sơn
KINH TẾ THỊ TRƯỜNG VÀ SỰ KHUẾCH ĐẠI NHÂN DỤC - thuyên thích mới về bốn chữ tâm truyền của Nho gia: “nhân tâm duy nguy” (人心維危)
Hà Nội tháng 9/2011
Nguồn: Blog Thầy Nguyễn Kim Sơn

Nhân dục là điều mà các tôn giáo đều quan tâm đặc biệt và có thái độ đối xử “rắn” đối với nó.  Phật giáo dứt khoát tuyên bố diệt dục. Những điều răn giới của Phật giáo hầu như đều có liên quan tới nhân dục. Nhân dục được xem là nguồn gốc của vạn khổ. Nho gia thì chủ trương kiểm soát, điều tiết, chế ước nhân dục, làm cho nhân dục phù hợp với quy phạm xã hội, mức độ cao nhất là đồng nhất nhân dục và Lễ (quy phạm xã hội). Các vị đại Nho đời Tống-Minh chủ trương tu dưỡng khắt khe nghiêm cẩn và chịu tác động của Phật giáo nên cũng  tuyên bố “tồn thiên lý diệt nhân dục”. Mười sáu chữ tâm truyền được coi là ấn quyết của Nho gia lần đầu nêu trong tác phẩm kinh điển Thượng thư đã lưu ý truyền đời về sự mong manh của nhân tâm rằng: Nhân tâm duy nguy, đạo tâm duy vi, duy tinh duy nhất, doãn chấp quyết trung”. Duy chỉ có học thuyết của Đạo gia được xem là túng dục, tức buông cho nhân dục theo lẽ tự nhiên, không trói buộc. Tuy nhiên đó chỉ là ở nguyên lý coi trọng cái tự nhiên, còn trong phép tu dưỡng, Đạo gia cũng hướng tới trạng thái thanh tĩnh tự nhiên, hư tâm, tĩnh tâm, thiểu tư quả dục. Trạng thái ấy suy cho cùng cũng là thứ nhân dục có chừng mực, phù hợp với đạo tự nhiên vốn đã chí mỹ chí thiện chỉ cần bảo tồn nó. Các triết gia trong học thuyết của mình luôn tìm mọi cách hạn chế nhân dục để bảo vệ sự tồn tại bình ổn của xã hội, bình ổn cho thân tâm các cá nhân. Ai cũng hiểu rằng, nhân dục, quyền lợi của cá nhân và sự bình ổn xã hội, lợi ích xã hội luôn mâu thuẫn với nhau, trái chiều nhau.

Chỗ dựa của kinh tế thị trường chính là nhân dục, là cái mà người ta gọi là “thị hiếu của người tiêu dùng”. Chỉ cần quan sát một số chương trình quảng cáo trên các phương tiện truyền thông đại chúng, ta thấy một sự mời chào vẫy gọi mãnh liệt đối với “thị hiếu” của dân chúng. Những ngôi nhà sang trọng đầy đủ tiện nghi, những chiếc xe hiện đại đời mới, những đồ dùng đa chức năng hấp dẫn, vvv…. được chào mời bằng những lời quảng cáo ngọt ngào còn hơn cả lời Bạch Cốt Tinh: hãy thử xem, chỉ một lần, hãy tận hưởng cuộc sốnghãy nếm thử, “cứ gọi là thôi rồi…sướng … ướng ư ử”… Khẩu hiệu của người sản xuất hàng hóa là: đã làm cho người tiêu dùng thích rồi, còn làm cho họ thích nữa, đã sướng rồi còn sướng nữa, tiện nghi rồi còn tiện nghi nữa, mát rồi còn mát nữa…Còn một loại hàng hóa khá đặc biệt khác với nhãn hiệu Number one thì treo một cái “status” hấp dẫn là “Thỏa sức yêu thương”… Những nhân viên nghiên cứu tâm lý người tiêu dùng thì đào từng ngóc ngách thị hiếu, xem người ta thích gì thì đánh vào chỗ đó. Và cứ thế, hàng ngày nhân dục được khai thác, được tận dụng, được khuếch trương, được lôi kéo và được làm thỏa mãn. Nền sản xuất hàng hóa nắm cái nhân dục cũng như người nông dân nắm cổ con trâu đã được xỏ mũi mà  lôi đi. Hôm nay thấy  bạn mình có cái váy đẹp mà mình chưa có, tối về thấy khổ sở mất mấy tiếng đồng hồ. Mai thấy bạn mình sắm được ô tô đẹp mà mình vẫn phải đi cái xe máy rách thấy vừa ghen tức, vừa khổ sở, vừa thèm khát. Và nỗi thống khổ giày vò họ ngày này sang ngày khác. Cầu bất đắc khổ, mà cầu thì biết bao giờ cho hết, cái cầu ngày hôm sau lớn hơn cái cầu ngày hôm trước, vì nhân dục đang được chăm sóc và nuôi cho lớn lên. Cầu  càng lớn, thì  bất đắc  cũng sẽ tăng theo. 

Nhu cầu lớn, khát khao nhiều mà không được làm thỏa mãn, không thể thỏa mãn dẫn tới thái độ thù ghét, hằn học với đời, với người. Ta nào có kém gì nó tại sao nó sướng thế còn ta thì không thể. Những quảng cáo vẫy gọi sự sung sướng là một sự hành xác với người nghèo, khiến người nghèo không thể yên với cái nghèo. Nếu như họ không phải là người có một bản lĩnh và chỗ dựa tinh thần, chỗ dựa văn hóa nhất định thì con đường hành ác, đạt tới mục tiêu có được giàu sang và đời sống tiện nghi bằng mọi giá là có thể xảy ra. Đó chính là khởi đầu cho con đường của tội ác. Thế mới thấy cái lý tưởng của ông Lão tử về một xã hội không trao đổi tiền bạc tưởng chừng lẩm cẩm cổ hủ Khốt ta bít mà lại có cái sâu sắc của bậc đại triết gia nhìn thấu nhân tâm. 

Chắc chắn rằng nền kinh tế thị trường có tác dụng vĩ đại đối với đời sống con người. Nhu cầu vật chất của con người được thoả mãn là công lao của nền kinh tế thị trường. Nó đóng góp vĩ đại trong việc đem lại hạnh phúc cho con người từ góc độ vật chất, cũng như nhu cầu tinh thần, cũng tức là đem hạnh phúc cho con người bằng cách  làm thỏa mãn ham muốn của con người. Nhưng có ai dám cam đoan rằng, con người của thế kỷ XXI ít khổ hơn con người của thời kỳ Đức Thích Ca Mâu Ni thấu ngộ được chân lý của khổ đế và dồn trí huệ sáng suốt của mình vào việc diệt khổ, giải thoát khỏi khổ. Cái thời kinh tế thị trường, nhân dục được đào sâu, được chăm sóc, được thỏa mãn, được vẫy gọi,  hình như cái khổ của nhân tâm con người lại càng phong phú hơn, càng đa dạng hơn, càng phức tạp hơn, càng nhiều cung bậc hơn. Nhân dục được đẩy lên, một khi  cá nhân không tự đáp ứng được, xã hội không đáp ứng được, thì lúc đó, chính nó là kẻ thù to lớn tàn phá nhân tâm và xã hội. Nó giống như con quái vật mà người ta nuôi làm thí nghiệm khi sổng ra khỏi vòng kiềm tỏa nhảy ra xã hội gây tội ác tương tự như nhiều bộ phim hành động rùng rợn của Mỹ đã tưởng tượng ra vậy.

Nhân dục bị thổi phồng và khuếch trương, chắc chắn khả năng kiềm tỏa và kiểm soát điều tiết cũng khó khăn hơn nhiều. Con người cũng vì kinh tế thị trường mà sướng hơn nhưng cũng vì thế mà nhiều thất vọng hơn, nhiều sự đổ vỡ hơn. Sự chuyển động của kinh tế thị trường nếu không có luật pháp nghiêm minh và cả sự điều tiết mang tính tôn giáo hữu hiệu, sự giáo dục về đạo đức xã hội được đẩy mạnh thì thảm họa đối với nhân tâm con người thực là khôn lường.
Thời mà người ta có thể  giữ tâm an lạc trong cái nghèo đã qua lâu rồi và thời người ta khổ sở trong cả cái giàu lẫn cái nghèo đang tới. Chỉ có bậc trí giả biết tự điều tiết cho nhân tâm mình, biết tri túc và trau dồi những tố chất văn hóa cần thiết, người ta mới có thể giữ cho mình một chữ “tại” ( tự tại) được.

Nhân tâm duy nguy

22/09/2011

Hà Nội ngày ấy

Hà Nội một ngày mây vẩy rồng. -2010

Kể từ hôm thứ 7 tuần trước tới giờ, biết bao viêc, biết bao chuyện xẩy ra... đôi lúc cảm thấy kiệt sức.
Nhưng rồi mình lại tự nhủ phải giữ lại thăng bằng.
Hôm nay, tranh thủ chút thời gian cuối chiều, mình ngồi dọn lại máy tính. Và xem lại chút ảnh ngày xưa hay chụp... Cũng thấy vui vui chút. Dạo này cũng chụp ảnh một vài vụ, có một chút tiền để dành cho Vừng.
Giờ phải về với Cà Chua với Vừng thôi.

Những câu nói quý hiếm






 * “Không thể để tình trạng hễ ai có chút quyền lực là cố tìm cách “mài quyền lực” để tư lợi!”.
(GS-TS LÊ HỒNG HẠNH, Viện trưởng Viện Khoa học Pháp lý lo ngại về sự tha hóa của những người có chức có quyền dẫn đến tham nhũng)
* “Chúng ta hay nói chính quyền do dân, vì dân nhưng khi dân có chuyện thì kêu chính quyền rất khó!”.
(GS-TS NGUYỄN HÙNG HẬU, Học viện Chính trị Hành chính quốc gia với vấn đề lý luận xa rời thực tế)
* “Doanh nghiệp xăng dầu nói lỗ hay lãi cũng không biết đâu mà lần!”.
(TS NGUYỄN MINH PHONG, Viện Nghiên cứu Kinh tế Xã hội cho rằng xăng dầu chưa được minh bạch, công khai hóa giá thành thì còn tù mù)
* “Giống như tự cắt thịt của mình đổi lấy nắm xôi kém giá trị để đưa vào miệng, nhằm thỏa mãn cơn đói!”.
(Giám đốc trung tâm Quan trắc Tài nguyên Môi trường Cần Thơ KỶ QUANG VINH nói về tình trạng “ăn xổi, ở thì” trong khai thác tài nguyên) 
 Nguồn: Tuổi trẻ Cười
Nay xin bổ sung câu của bác Bộ trưởng Bộ Tài chính - Vương Đình Huệ: "Doanh nghiệp đừng dọa nhà nước". 

Thực ra còn nhiều câu nói bất hủ khác mà Tuổi Trẻ Cười không đưa vào, chắc sợ không cười được tiếp! Đại khái như, nếu không chống được tham nhũng tôi xin từ chức, kỷ luật hết biết lấy ai làm việc, 2 năm nữa sẽ hết cảnh quá tải giường bệnh...
Giá ai đó có đủ thời gian để ghi chép lại các câu nói bất hủ của các NGÀI rồi xuất bản thì hẳn sẽ đắt như tôm tươi.
 Tuy nhiên nếu mà nói về PHÁT NGÔN BẤT HỦ thì phải nói đến NGÀI này!

21/09/2011

Mẹ ơi...........

Lãnh đạo tỉnh Quảng Nam - một tỉnh mới và nghèo của trung bộ đã quyết định chi 441 tỷ đồng xây dựng tượng đài Mẹ Việt Nam....
Và rồi cũng tại một tỉnh nghèo của miền trung -Quảng Bình (mà miền trung thì có tỉnh nào giàu, mà Việt Nam thì có nơi nào giàu?) trẻ con phải bơi để đi học.

Nguồn: Cư dân mạng

19/09/2011

Về thăm Dương Kinh

Hôm 17-9 vừa rồi, từ Đồ Sơn về Kiến Thụy thăm bà ngoại.
Bố Kha có ý kiến đưa các cháu Thư, Khiêm và mọi người đi thăm Dương Kinh và chùa Thiên Phúc (chùa Bà Đanh, Thụy Hương).
Nay có vài bức ảnh ghi lại hành trình về nguồn này.
Nói về nhà Mạc, tới giờ vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau.
Tuy nhiên, Đại Việt sử ký toàn thư, quyển 16 còn ghi về thời kỳ Mạc Thái Tông như sau: "Đêm ngủ không đóng cửa, ngoài đường không ai nhặt của rơi".
 Đại Việt sử ký toàn thư là do các sử gia nhà Lê - triều đại đối địch với nhà Mạc soạn ra mà còn phải ghi như vậy!


Còn nay, tôi sống giữa Thủ đô hòa bình, ngàn năm văn hiến mà ra khỏi nhà là lạch cạch khóa, vào nhà là kỳ cạch mở. Tối đi ngủ khóa 3 lần khóa mà vẫn không yên giấc.
Ra ngoài đường thì phải giả ngu giả đần, gặp anh chị nào ngổ ngáo là khép nép chào thua. Cái gì để quên xác định là đi xa mình mãi mãi.


Hào quang của một vương triều
Toàn cảnh khu tưởng niệm Vương triều Mạc, Dương Kinh, Hải Phòng
Lầu bia

18/09/2011

Ấm cúng.

Sáng nay, nhà mình rất đông vui Vừng à
Vì bố về Đồ Sơn làm việc, sau đó xe lại bị hỏng nên bố đã ngủ tại tòa soạn và 11h sáng nay mới về tới nhà.
Khi bố về tới nhà thì nhà mình có rất nhiều người nhé; ông bà nội, ông Quân bà Thủy, bà Quỳnh, bà Thoa, chú Minh nhỏ, chú Minh lớn,... rồi chi bác Hằng, bác Khuê, chị Thư, anh Khiêm, chị Hằng nữa, bác Hường, cậu Phong.
Còn có cả bác Phương, cô Huyền, Hằng, Giang
Có lẽ chưa bao giờ nhà mình lại đông như thế.
Tự nhiên bố thấy vui lắm. Không hiểu niềm vui đấy có thể gọi tên được như thế nào. Nhưng có lẽ đó là sự Ấm Cúng.
Sau khi ăn cơm trưa xong, bố lên nhà chợp mắt một lúc... tỉnh dậy cùng 3h chiều. Và đó cũng là lúc mọi người về Hải Phòng.
Bố tiễn các ông bà ra xe để về nhà.
Và rồi... bố lại thấy nhớ mọi người.
Nhớ bà nội.
Mấy hôm bà nội lên với Vừng, bố đều bận việc cả. Cái công việc khỉ gió đó. Rồi cũng không đưa bà nội đi khám bệnh được.
Và bố hiểu được cảm giác của mẹ khi nhớ tới bà ngoại. Hi hi. Mới đầu bố cứ nghĩ là mẹ con mít ướt. Nhưng không phải...

13/09/2011

Ai đứng sau bầu Kiên?


Mấy hôm nay, dư luận bàn tán xôn xao về phát biểu gây sốc của bầu Kiên tại lễ tổng kết mùa giải 2011 của VFF. Vậy ai đứng sau bầu Kiên? Để ông có những phát biểu gây sốc như vậy?
Tôi không rõ.
Chỉ có một điều tôi rõ, đó không phải là khán giả - Những người vẫn bỏ tiền mua vé vào sân để cổ vũ cho các đội bóng.
Chừng nào, khán giả vẫn chỉ là vai vụ trong cuộc chơi thì khó lòng nói bóng đá đi lên được.

12/09/2011

11/09/2011

Quê nội của Vừng

Quê nội Vừng Kiến Thụy, Hải Phòng
Bao giờ Vừng lớn bố sẽ kể cho Vừng nghe nhé.

Hàng cau của cụ và ông nội, các bà trồng

Hôm nay, cũng là ngày giỗ của cụ nội - cụ Toán. Giờ này chắc "trong nhà"  (cách mà mọi người vẫn gọi để phân biệt nhà ông nội và ông ngoại của bố) mọi người đang rất đông vui.

Bố giới thiệu cho con quê mình nhé.
Một góc nhà của kỵ
Nhà trên và nhà dưới 
Ngõ vào nhà cụ
Bà Dịu và bà Quynh
Ao sen nhé. Ngày trước ao để thả cá và rau muống. Hồi còn bé, lớp 4, lớp 5 bố vẫn ra đây lặn ngụp để tập bơi. còn bị đỉa cắn vào chân nữa
Đằng sau nhà cụ nhìn ra trường tiểu học làng mình. Cây cao cao phía xa là cây xà cừ, cao nhất làng. Trường tiểu học trước kia cũng là đình làng. Và bố học 3 năm tiểu học tại đây. Còn cây chay, nó cũng phải hơn 10 năm rồi, nhưng không hiểu sao vẫn còi thế.



10/09/2011

05/09/2011

Khi Mafia xăm Đô rê mon - Đô rê mi



Xăm hình là đặc trưng của các băng đảng tội phạm trên thế giới,  Mafia Nhật Bản - yakuza cũng vậy. Nếu như khẳng định đẳng cấp của giang hồ đất Việt là rồng là hổ là rắn thì ở Nhật lại có một dân chơi xăm Đô rê mon, Đô rê mi.!

Anton Kusters - nhiếp ảnh gia người Hà Lan đã chung sống với các yakuza (phần tử xã hội đen) tại Nhật Bản để thực hiện một phóng sự ảnh về thế giới ngầm tại đây.
Anton Kusters đã sống cùng một băng nhóm tội phạm có tổ chức khét tiếng nhất tại Nhật Bản.







Trước đó Kusters phải thương lượng bền bỉ trong nhiều tháng để chiếm được lòng tin của các thủ lĩnh trong băng yakuza.

Cảnh sát Nhật Bản ước tính số lượng yakuza đang hoạt động trên toàn đất nước vào khoảng 80.900 tên.
Những người muốn gia nhập thế giới ngầm sẽ được huấn luyện tại những địa điểm bí mật. Thiền là một hoạt động được đưa vào chương trình huấn luyện.

Hầu như mọi thành viên trong thế giới ngầm tại Nhật Bản đều có hình xăm, song họ hiếm khi để lộ chúng ở những nơi công cộng.
Yakuza ở mỗi vùng có một số dạng hình xăm khác nhau. Chẳng hạn, yakuza ở thủ đô Tokyo chỉ xăm trên tay và lưng.

Thông thường các yakuza gặp nhau trong buồng tắm. Tại đây họ để lộ các vết xăm và chứng minh rằng họ không mang vũ khí.
Nhìn kỹ các ngón tay của yakura này mới thấy có cả anh em nhà Đô rê mon và Đô rê mi nữa.


Nguồn: BBC
Xứng đáng là phóng sự ảnh. Nể phục.

03/09/2011

Những hình ảnh đầu tiên của Vừng



1.9.2011
Mẹ Cà Chua đã cùng nhau vượt cạn
và Vừng đã ra đời
Vừng nặng tròn 3kg. Đúng bằng bố năm xưa.
Sẽ còn rất nhiều điều để kể về chuyến vượt cạn của mẹ con.
 Bây giờ bố mới hiểu sao người ta hay chúc "Mẹ tròn, con vuông"

Cám ơn tổ tiên
Cám ơn ông bà nội ngoại
Cám ơn anh mọi người thân, cô gì chú bác
Cám ơn bạn bè, anh em đồng nghiệp
Cám ơn tất cả mọi người