Thơ tặng bà Ba Sương


Hậu Giang gió nổi bời bời

Người ta một nắng, chị thời … Ba Sương

Theo cha đi mở nông trường

Sáu mươi tóc vẫn còn vương mùi phèn

Giữa bùn lòng mở cánh sen

Thương bao phận khó mà quên phận mình

Không gia cư chẳng gia đình.



Mình vốn không có năng khiếu và thích thơ lắm.
Thế mà đọc bài thơ này lại thấy rất thơ.