"Yêu nước là tục tĩu"

Hàng loạt khái niệm, từ ngữ trong tiếng Việt đã bị phá hỏng. Từ “nhạy cảm” vốn dĩ là một từ rất đẹp (thậm chí tôi từng coi đó là một trong những tiêu chí để đánh giá một ai đó là thông minh), bây giờ có nghĩa là “không dùng được, không mê được, phải tránh xa”. 




Từ “quần chúng” vốn có nghĩa là “khối đông người” trong tương quan với một thiểu số, thì bây giờ thành ra tập hợp những “đối tượng” ngoài Đảng, tức là tập hợp những cá nhân không đủ ưu tú để được vào Đảng và tham gia vào những quá trình ra quyết định rất là quan trọng của chi bộ Đảng… Càng ngày từ này càng có hàm ý miệt thị. Một từ khác cũng đang biến tướng dần để trở thành giống “quần chúng”, đó là từ “dân”.


Đồng chí đạp đồng chí?
 (Trích từ một bức ảnh được cho là cắt ghép và dàn dựng!)
“Hai tiếng yêu nước bây giờ đã trở thành tục tĩu” – ông Nguyễn Gia Kiểng dẫn lời một người Việt nói “một cách mỉa mai và chua xót” như thế từ năm 2000. Lúc ấy cả hai ông đều không biết rằng, 11-12 năm sau, hai tiếng yêu nước còn tục tĩu hơn nữa kia.

Đoan Trang