Thì giờ

05/05/2012

Xúc phạm cái NỒN

Kể từ khi mình post bài “13 chữ vàng của Thủ tướng“, blog Quê choa bị chặn tùm lum. Mình vẫn vào được bình thường nhưng có hằng trăm tin nhắn, email và các cú máy kêu ca không vào được Quê choa. Chả hỉểu sao, bài 13 chữ vàng của Thủ tướng mình viết cho báo lề phải, đăng rồi, có ai nói gì đâu?

  Gì chứ món IT là mình dốt đặc cán mai. Nghe bà con kêu ca mình sốt ruột lắm nhưng chẳng biết làm thế nào. Thôi thì bà con chịu khó vượt tường lửa vậy. (Bác Nguyễn Minh Thuyết bảo vào google gõ tên “quê choa” thì bị chặn nhưng gõ tên một entry nào đó của QC thì lại được)
Chuyện bờ lóc bờ leo thật lắm sự nhiêu khê. Nhiều khi chán ngấy, muốn bỏ bố nó cho xong mà không bỏ được. Khi blog là niềm vui, là mối quan tâm của mọi người thì nó không còn của cá nhân nào, kể cả chủ blog. Mình gắng gỏi cho đến bây giờ cũng vì lẽ ấy.
Hôm nay ngồi buồn thiu, cứ nghĩ blog nhà mình cũng giống như xe cộ tham gia giao thông của ông Đinh La Thăng vậy. Thích thì cho qua, không thích thì thổi còi, phạt, thu phí, chẳng vì lý do nào cả.
Chợt nhớ câu chuyện của lão Kwan kể về cảnh sát giao thông lẫn lộn lờ với nờ thổi phạt một ông đi xe máy, mình thấy  thân phận bờ lóc bờ leo cũng chẳng khác gì ông xe máy kia.
Vậy ghi ra đây.
  Ông cảnh sát mạng mới thổi còi bờ nốc bọ Nập, nói bờ nốc bọ Nập nắt néo. Bọ Nập nạng nách nươn nẹo từ đường Nê Nin sang đường Nê Nợi. Bọ Nập còn dám neo nên nề, sai nuật nè nè. Bọ Nập còn ní nuận. Ní nuận cái nồn!
Bọ Nập đành chào thua! Thua vì sợ xúc phạm cái nồn, sợ cái mình kính trọng nó tự ái.
Hu hu

Nguồn: Quê Choa

Từ chuyện Quê Choa bị chặn, lại nghĩ tới thân phận cái blog của mình. Nghĩ mà thương cho cái blog. Mình viết blog từ hội Yahoo 360, hồi đó vui cực, nhưng "Mua vui cũng chỉ được vài trống canh' - nó chết bất đắc kỳ tử. Mình buồn. Phải mất 3 năm mới quay sang blogger, dù đã lập từ năm 2009. Mình viết, đơn giản thì thích thế, nó vui thế. Nhưng rồi cũng hết người này đến người khác nhắc nhở, từ ý nhị, tới cảnh báo, tới xổ toẹt ra "nhiều thằng bị bắt vì viết blog rồi". Từ đồng nghiệp, lãnh đạo tới anh em, người thân trong gia đình (dù cái blog của mình nó còi lắm). Mình biết, họ lo cho mình. Một sự lo lắng mơ hồ nhưng có thật. Mình cảm ơn sự lo lắng đó! Nhưng mình vẫn chơi blog, không phải để đòi tự do, dân chủ, hay hòa bình thế giới mà vì thích thế. He he.