Bài 3: Quà cho lính đảo?


Xin lỗi các bác về việc loạt bài viết về Trường Sa bị gián đoạn. Lý do thì có vô số, cơ bản là cảm xúc chưa đủ. Nay lại ồn ào chuyện Trung Quốc kêu gọi đấu thầu 9 lô dầu khí một cách vô lối trong phạm vi chủ quyền Việt Nam, nên tôi thấy mình phải viết tiếp. 
Nhưng tôi không dám bàn đến 9 lô dầu khí đó, đơn giản vì mọi thông tin tôi tiếp nhận được chỉ đủ biết mà không đủ để bàn. Vì vậy tôi xin kể tiếp câu chuyện Trường Sa của mình, những điều tôi tai nghe mất thấy và cũng một phần giúp cho mọi người hiểu hơn về Trường Sa. 

Điều tiếp theo tôi thắc mắc trong chuyến đi Trường Sa của mình là chuẩn bị quà gì cho lính đảo? Ở đây, tôi muốn nói chuẩn bị với góc độ cá nhân, hoặc trong phạm vi một nhóm bạn, chứ chưa dám chuẩn bị theo góc độ quyên góp.

Trong chuyến đi của mình, tôi nhắm đích để tặng quà là các cháu nhỏ trên đảo Trường Sa lớn. Và tôi đã nhận được sách và truyện cổ tích (tiền để mua bút chì màu) cô Lâm Mỹ Dzung, chị Ngọc Linh (tranh vẽ tô màu) Lam Linh (truyện tranh), Khối Lúa và Yên Phong (tiền để mua bút chì màu). Và quả thực những món quà đó đã làm các cháu ở đảo Trường Sa lớn rất vui.

Ngoài ra tôi còn nhận được một hộp sạc đa năng và nhiều hộp dầu gió của bác Nguyễn Thông giành tặng các chiến sĩ Trường Sa. Tôi đã trao các món quà nhỏ nhưng ý nghĩa đó các các chiến sĩ tại các đảo chìm - những nơi có điều kiện sinh hoạt khó khăn nhất.

Trong chuyến hành trình của mình, chúng tôi còn gặp những ngư dân bám biển khi họ tới tàu để xin nước ngọt. Tôi và nhiều thành viên trong đoàn Hành trình dù không có chuẩn bị đã mang rất nhiều vật dụng thiết yếu như thuốc men, quần áo tặng họ.  Việc gặp ngư dân trong chuyến Hành trình làm chúng tôi rất xúc động. 
Nụ cười chiến sĩ đảo Tiên Nữ

Đó là trong phạm vi của tôi. Còn nếu bạn có cơ hội ra Trường Sa, bạn sẽ mang theo gì? Theo tôi bạn có thể chuẩn bị
- Thẻ điện thoại Viettel, các loại mệnh giá khác nhau. Nhưng nên là 50 nghìn để chia cho dễ. Thẻ thì càng nhiều càng tốt ạ. Vì ngoài đó các chiến sĩ chẳng biết mua ở đâu.
- Dầu gió. Dù trên các đảo đều có quân y, nhưng nếu có thì thật tốt cho các chiến sĩ.
- Dầu gội đầu gói, nhỏ gọn và tiện lợi.
- Hoa quả tươi. Có thể là bòng, bưởi... các loại có thể giữ tươi lâu ngày. Đối với các chiến sĩ hoa quả tươi từ đất liền vô cùng ngọt ngào.
- Giềng mẻ (để ăn thịt chó - vì ngoài các đảo nuôi rất nhiều chó), hành khô, gia vị cũng là những món quà cần thiết.
- Đèn pin loại tốt. Đối với các chiến sĩ thì đây là vật dụng vô cùng cần thiết trong khi tuần tra canh gác...


- Quà tặng của riêng bạn. Bạn hoàn toàn có thể nghĩ ra món quà của riêng mình. Như tôi, tôi đã chụp ảnh chân dung 73 chiến sĩ tại các đảo và ghi địa chỉ của họ trong đất liền để gửi về tặng người thân của họ. (Bạn lưu ý là địa chỉ trong đất liền nhé, vì các chiến sĩ có thể nghỉ phép, chuyển đảo, hoặc việc vận thư ra ngoài đảo sẽ khó khăn... nên tốt nhất là gửi về nhà họ). Hiện tại công việc của tôi sắp hoàn thành, chỉ còn ráp nối ảnh và địa chỉ là có thể ra bưu điện để gửi về cho gia đình họ.
Binh nhất Hoàng Toàn Đỉnh (Trường Sa Đông) chuẩn bị để tạo dáng. 

Công việc này tôi thực hiện theo gợi ý của anh Hải Thanh, (trước khi đi Trường Sa, anh có bảo tôi nên mang theo máy in ảnh, tới đảo nào chụp ảnh rồi in tặng cho các chiến sĩ luôn). Tôi thấy rất ý nghĩa, vì các chiến sĩ tại các đảo được chụp ảnh nhiều, nhưng lại có rất ít ảnh. Khi lên các đảo, tôi chụp ảnh họ và nói ý định của mình, các chiến sĩ đều phấn khởi. Dù đó là một anh binh nhất hay điểm trưởng, đảo phó, đảo trưởng.
Tuy nhiên việc mang máy in lên đảo lại  khó thực hiện vì điều kiện kỹ thuật và sóng gió. Và tôi đã thực hiện ý tưởng đó theo cách của mình là chụp rồi ghi lại địa chỉ gia đình họ. Sau mỗi lần lên các đảo, tôi về phòng và đổ ảnh ra máy tính luôn. Sau đó đặt tên các bức ảnh chân dung. Cũng như gõ luôn địa chỉ của họ và danh sách.
Trong suốt Hành trình điều tôi lo lắng nhất là bị hỏng máy ảnh, hỏng máy tính hoặc mất quyển sổ ghi chép địa chỉ các chiến sĩ. Bởi nếu những thứ đó mất hoặc hư hỏng, tôi sẽ không thể thực hiện lời hứa của mình. Rất may tới thời gian này mọi thứ số hóa đã hiện hữu trên bàn làm việc.
Không bắt tay đâu, nắm tay thôi

- Nếu không thể mang gì ra đảo vì các điều kiện khác nhau thì bạn có thể mang tới cho người lính món quà là chính tình cảm chân thành của mình. Tôi còn nhớ mãi câu chuyện, khi một bạn gái trong đoàn đề nghị bắt tay một anh lính trên đảo Trường Sa Đông. Anh ấy chỉ bảo "Không bắt tay đâu, nắm tay thôi". 

Xem thêm: 
> Panorama tại đảo Trường Sa lớn
> Đổi gác tại cột mốc chủ quyền Trường Sa
>  Làm thế nào để đến được Trường Sa
> Bạn cần chuẩn bị gì cho chuyến đi Trường Sa