Ruồi! Có một nốt ruồi


Bức không ảnh đầu tiên mà vệ tinh viễn thám VNREDSat-1 gửi về khiến ai nấy bối rối. Trên dải đất chữ S bên bờ Thái Bình Dương, màu xanh của rừng giờ chỉ còn vài đốm nhỏ. Trong khi mọi người buồn rầu, một nhà khoa học an ủi:
– Thôi, không sao đâu, khi 500 sân golf xuất hiện thì nước mình lại xanh rì ấy mà!

Nghe thế cũng an lòng, mọi người tiếp tục nghiên cứu bức không ảnh. Một tiếng kêu mừng rỡ:
– Vàng, vàng choé! Mỏ vàng lộ thiên vừa xuất hiện!
– Bé cái lầm. Đó là mấy chục tấn vàng được đem ra đấu giá đó.
Nhà nghiên cứu kia tẽn tò tiếp tục xem xét, lát sau lại la lên:
– Chết cha, sao trên mặt nước mình lại có… nốt ruồi đen? Tính theo tỷ lệ thì cái cục này phải lớn bằng hòn núi chứ không ít!
Một nhà khoa học già nhíu mày suy nghĩ rồi phán:
– To như thế mà màu đen thì đích thị là hòn… nợ xấu!
Săm soi tiếp, lại có tiếng kêu:
– Trời, Biển Đông đầy những chấm đỏ như hòn than. Núi lửa xuất hiện hồi nào sao bọn mình không biết cà? Chà, đủ thứ màu lạ thế này thì chắc phải nhờ nhạc sĩ Trần Tiến, tác giả bài Sắc màu giải đáp hộ.
– Nhưng câu trong bài Sắc màu là “Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng”, còn đằng này là chấm thêm… đỏ đỏ! Quý vị theo dõi báo chí có thấy nói gì về tình hình Biển Đông hổm rày không?
– Theo báo chí trong nước thì Biển Đông vẫn yên tĩnh.
– Thế theo báo chí nước ngoài?
– Để xem… A, có rồi: hàng chục tàu láng giềng xâm nhập vùng biển Việt Nam, thậm chí có ảnh tàu họ xịt vòi rồng đuổi tàu cá người ta nữa. Thế thì rõ rồi.
– Rõ cái chi?
– Nộ khí xung thiên đã tới trời: mấy cái chấm đỏ đỏ đó là… cục tức của ngư dân đấy! 

Theo Người Già Chuyên/ Sài Gòn Tiếp Th