Bỗng nhiên muốn đái phải cần đúng nơi

Anh Lang đang sống yên lành
Bỗng đùng một cái trở thành ... công dân
Bỗng nhiên bắt phải mặc quần
Bỗng nhiên muốn đái phải cần đúng nơi


Bỗng nhiên không được rong chơi
Ra đường không khéo toi đời vì xe
Đi ỉa thì thì lại phải che
Lại phải mặc sịp lọt khe - quá phiền!
Ăn thì lại phải mất tiền
Tắm thì không được tắm tiên giữa trời


Ngày xưa cứ đến giờ chơi
Là anh chạy nhảy khắp nơi núi rừng
Bây giờ đi đứng cầm chừng
Bước lệch một bước bắn tưng vỉa hè
(Trong rừng nó chẳng có xe
Cùng lắm cây đổ nó đè lên thôi)

Hồi xưa uống nước cầm hơi
Săn được con chuột là ngồi nhâm nhi
Bây giờ ăn chẳng thiếu gì
Nhưng ăn một phát là đi ỉa liền

Hồi xưa không phải kiếm tiền
Giờ phải toan tính đến điên cái đầu
Đấy ! Có sung sướng gì đâu
Kiểu gì sẽ lại trốn sâu vào rừng

Thơ chia buồn với Tarzan Việt Nam vừa "bị" phát hiện của facebooker Như Thuan Nguyen

Sự việc Người rừng trở về có thể tóm tắt như sau.

 Năm 1959, gia đình vợ chồng Hồ Văn Thanh – Hồ Thị Phương mang theo 2 đứa con sơ tán từ Trà Lãnh lên Trà Xinh, sau đó chuyển qua Trà Khê rồi tham gia bộ đội Quân khu V. Năm 1972, ông Hồ Văn Thanh về thăm vợ con ở xã Trà Khê. Khi vừa gần đến nhà, một quả bom địch ném xuống đúng căn hầm có 26 người trú ẩn, trong đó có 2 đứa con trai và bà mẹ già của ông. Gia đình mọi người chết hết, chỉ riêng vợ ông còn sống. Cả hai dắt díu nhau trở lại Trà Xinh bắt đầu cuộc đời mới. Hai đứa con trai Hồ Văn Lang, Hồ Văn Tri sau đó lần lượt ra đời.

Nỗi đau mất mẹ già cùng 2 con trai đầu quá lớn khiến ông Thanh thỉnh thoảng nổi cơn điên, ghen tuông lồng lộn. Với ông lúc đó, chỉ có đứa con trai Hồ Văn Lang 2 tuổi là con ruột, còn Hồ Văn Tri là “con hoang”. Năm 1974, một ngày, cơn điên bất chợt bùng phát, ông Thanh bồng đứa con Hồ Văn Tri mới 6 tháng ném xuống đất, rồi ẵm đứa con đầu Hồ Văn Lang mới 2 tuổi chạy một mạch vào rừng Apon. Từ đó hai cha con sống giữa rừng.
Người cha dùng mảnh bom chế búa, làm rìu, chặt cây cối làm nhà treo trên những cây lớn. Thức ăn những ngày ban đầu là côn trùng, cây cỏ. Sau đó ông Thanh dùng búa đánh lửa, săn bắt thú rừng, trồng bắp, rau cỏ để sống.
Anh Hồ Minh Lâm kể, ông Thanh cẩn thận làm đến 3 “nhà treo” trên cây, đề phòng mưa bão. Bộ quần áo quân nhân ngày ông ôm con bỏ lên rừng được gói kỹ bằng lá dong, còn thơm mùi vải. Chiếc áo len ngày Hồ Văn Lang 2 tuổi cũng được cất kỹ. 39 năm qua, trang phục chủ yếu của cha con “người rừng” là vỏ cây hoặc… không có gì che đậy. Chủ tịch xã Trà Phong Trương Ngọc Đông kể, năm 2004, anh Lâm là cháu ruột đi làm rẫy, phát hiện hai cha con người chú sống trên cây nên mấy lần khuyên về, nhưng “người rừng” lắc đầu sợ hãi. “Ông bảo, ông muốn được sống trong rừng và chết cũng ở trong rừng”, anh Lâm bùi ngùi.
Người con Hồ Văn Lang lên thăm, cả hai cha con ngồi bên nhau, giữa các y bác sĩ và những người hiếu kỳ. Họ lặng lẽ, rúm ró đối diện với cuộc sống mới. Người cháu Hồ Minh Lâm kể: “Từ khi trở về tới nay, ông chỉ nói đúng một câu bằng tiếng Cor, rằng ông không muốn về đây. Ông rất nhớ rừng, nhớ cuộc sống trên cây”. Ánh mắt “người rừng” đờ đẫn nhìn đứa con trai. Anh Lâm kể, từ khi phát hiện cha con ông sống trong rừng Apon vào năm 2004, chưa bao giờ ông thừa nhận còn có một người con trai khác là Hồ Văn Tri. Chiều qua, Hồ Văn Tri, đứa bé 6 tháng tuổi bị bố ném đi năm nào nhưng vẫn không chết ngồi bần thần nhìn người cha. Hỏi gì, Tri cũng lắc đầu.