Ký sự dọc đường: Đi đêm lắm có ngày gặp ma

21 h ngày 20/9/2013 lần đầu tiên nhà cháu chứng kiến cảnh dân bức xúc tự xử. Trơ mắt ếch ra nhìn một vụ đánh hội đồng. 

Chẳng là, vào hồi 19h hôm nay nhà cháu ra bến xe Giáp Bát bắt xe về Ninh Bình thăm con. Chuyến xe Giáp Bát đi Thanh Hóa hứa hẹn đưa em về Ninh Bình sau 2h. Thế nhưng nó đã phải kéo dài tới tận 3h.

Ngay từ khi xuất bến, xe đã kín chỗ, nhưng nhà xe cảm thấy chưa hài lòng với số lượng hành khách đã lên tới 35 người /xe 29 chỗ nên quyết tâm quay như lạc rang tới hơn 3 lần, ngoài ra còn tự ý tăng giá vé lên 10K/khách với lý do... cuối tuần và tối rồi. Và khách cũng đành câm nín để nhà xe hành hạ như mọi lần. Miễn sao cho yên chuyện và về được đến nhà.  


Tuy nhiên, một vị khách cứng tuổi, đầu đội mũ cối, chân đi dép lê và một cậu choai choai tầm dưới hai tuổi đã kiên quyết không trả số tiền 160k cho 2 người để từ Giáp Bát về Cao Bồ, Nam Định (đoạn đi qua trạm thu phí đường cao tốc mới Hà Nội - Ninh Bình). Họ một mực chỉ đưa 120k để về tới Cao Bồ, Nam Định.  
Cậu phụ xe sách mé bảo "ông không đi thì thôi, xuống!". Lặng lẽ không nói gì, ông già đội mũ cối và chàng trai nọ lủi thủi bước xuống xe, ngay đoạn cao tốc Pháp Vân vắng vẻ, quạnh hiu. 

Trên xe mọi hành khách đều xót xa cho hai bố con (có vẻ thế) ông lão nghèo khổ, có tiếng người phụ nữ xì xào "bọn nó ác thế, thả bố con ông ấy xuống đây thì sao mà bắt được xe mà về nhà"... 

Rồi mọi chuyện cũng chìm đi khi xe vẫn bon bon chạy trên đường cao tốc cùng sự hấp dẫn của bộ phim chưởng Trương Vô Kỵ mà nhà xe mở phục vụ khách. 
Ai cũng sốt ruột mong được về nhà thật sớm. Ngoài trời, ánh trăng sau rằm Trung Thu vẫn sáng vằng vặc, tưới chút ánh sáng dịu êm xuống mặt đất.

Nhưng rồi, chuyện đó có ai ngờ.
Xe khách vừa qua đoạn thu phí cao tốc mới, tức là đến địa phận xã Cao Bồ, tỉnh Nam Định thì dừng lại. Bởi trước mặt là 3 chiếc xe máy dàn hàng ngang, cùng hàng chục thanh niên cởi trần trùng trục, tay lăm lăm gậy gộc đừng đón lõng giữa đường.
Xe khách chạy chậm dần và bị bủa vây bởi thanh niên.

Thấp thoáng trong đám trai làng là người đàn ông đội mũ cối và người con trai của ông. Hóa ra, ông ta đã bắt taxi về và gọi dân làng ra vây xe khách để "dạy cho chúng nó một bài học".

Lái xe, phụ xe giật mình, thôi chết rồi, đã đi qua đoạn làng Cao Bồ, Nam Định. 
Lái xe mau chóng khóa các cửa, tắt điện và báo hành khách ngồi im. Phụ xe mới hồi còn ba hoa chích chòe, nay nhũn như con chi chi chui xuống nép vào giữa nhưng hành khách mà mới vừa lúc nãy anh còn quát nạt.

Có người ý ới bảo gọi 113, gọi cảnh sát. Tôi và nhiều hành khách khác móc điện thoại ra gọi 0303 113 nhưng mà không gọi được!

Mọi người rất bối rối. Lái xe và phụ xe lấy điện thoại ra gọi điện cầu cứu tứ phương, nhưng có vẻ vô hiệu. Trên xe, không khí rất lộn xộn, nháo nhác... có người ca thán hôm nay đi phải cái xe đen đủi.

 Không khí mỗi lúc một căng thẳng, bởi phía bên ngoài xe có tiếng la hét đòi khiêng xe vất xuống ruộng nếu lái xe không lôi thằng phụ xe ra để xử!. Tiếng gậy đập bồm bộp vào cửa kính. Tiếng người la hét. Tiếng chửi rủa choe chóe. Đèn pin loe lóe soi từ ngoài vào xe để tìm tay phụ xe (lúc đang run cầm cập nằm rạp xuống sàn).

Trước áp lực quá khủng khiếp của đám đông, của sự giận dữ, lái xe đành xuống van xin đám người kia và bảo thằng phụ xe đã xuống ở đoạn Phủ Lý rồi, mong các bác tha cho cháu, cháu có làm gì lên tội. 

Không bằng lòng với câu trả lời, hàng chục thanh niên đạp cửa xe, xông lên xe. Một số hành khách co rúm người lại, một số hành khách ngồi im phăng phắc, một số móc điện thoại ra gọi người thân, một số đứng lên rồi lại ngồi xuống,... còn tôi thì chết lặng (cố gắng tìm cách gọi cho cảnh sát, người thân vì điều tôi lo lắng nhất là người ta lại đánh thằng phụ xe chết như bao thằng trộm chó).

Dưới ánh sáng của đèn pin, của điện thoại, người ta cũng tìm được thằng phục xe. Lúc này, chắc cũng lường trước được những gì sắp phải chịu đựng, nó khuỵu người xuống van xin đám trai làng đang trần trục trùng, sát khí đằng đăng. Anh ta luôn mồm kêu xin kêu quen anh này anh kia.
Một người phụ nữ lớn tuổi đứng ra can ngăn nhưng không đủ, một vài hành khách đứng lên xin cũng không thể làm cho cơn cuồng nộ của đám trai làng dịu bớt.

Và rồi tay phụ xe bị lôi xềnh xệch xuống dưới đất. Điều gì đến thì cũng đến....
Hành khách nhấp nhổm, có người sốt ruột chạy xuống rồi lại chạy lên vì sợ bị vạ lây.
Cảnh sát cũng không ai gọi được.

Phía bên ngoài, cái dáng mảnh khảnh của tên phụ xe bị nuốt gọn bởi đám đông thanh niên làng. 

Một lúc sau, phụ xe được dân làng vất lên xe, nằm co ro như con mèo gặp nước.

Quả bom được tháo ngòi, cơn khát đánh đập tự xử được thỏa mãn. Dân làng giãn ra. Lái xe cho xe đi về nơi phải đến.

Trên xe lại rì rầm những câu nói giá như, giá mà chúng nó đừng tham.
Có ông khách lại khen dân làng Cao Bồ khôn ngoan chỉ đánh vừa đủ, vừa miếng chứ không đánh chết, không đập phá xe.

Xe vẫn chạy.

Trên trời, trăng ngày 16 tháng tám tròn vành vạnh, sáng vặc vặc. Nhưng dưới mặt đất vẫn tối như hũ lút.