Một người lính Hải quân cần giúp đỡ

Kính gửi các anh chị, cô bác

Hiện nay, con trai của Thiếu tá Phạm Văn Hướng (1969), y sĩ của Nhà giàn DK1-20 bị trọng bệnh. (Anh đã công tác tại nhà giàn gần 20 năm nay). Cháu Phạm Quang Tùng, sinh năm 2005 bị bệnh viêm não, hiện đang nằm tại phòng số 3, khoa thần kinh, bệnh viện Nhi Trung ương, Hà Nội. Cháu đã điều trị hơn một tháng nay, nhưng bệnh tình chưa có gì biến chuyển, mà tình hình càng ngày càng xấu đi.
Anh Hướng cùng con trai tại bệnh viện Nhi trung ương, Hà Nội

Vợ anh Hướng là chị Ngô Thị Hiên (1974), giáo viên tiểu học Hiệp Hòa, Kinh Môn, Hải Dương vô cùng lo lắng. Chị cho biết hiện tại gia đình đang rất tuyệt vọng vì không biết tìm các nào để khám cho cháu. Hiện tại đồng lương ít ỏi của anh và chị khó cáng đáng được việc nằm viện lâu ngày của cháu Tùng. Và hơn cả hiện tại anh chị chưa biết cách nào, tìm thầy thuốc nào để đưa cháu vượt qua cơn hiểm nghèo. 


Tối qua tôi có tới bệnh viện thăm hỏi anh chị được một chút. Cháu Tùng hiện đã mê man nhiều ngày, không còn khả năng nhận biết.
Anh Hướng tâm sự hiện nay anh đã gia hạn nghỉ phép nhiều lần, hạn phép cũng chỉ còn 13 ngày mà con chưa khỏi. Khi hết phép anh sẽ vào lại đơn vị, trong khi lòng còn canh cánh đứa con trọng bệnh. Anh cũng chỉ mong muốn cháu nhanh hồi phục để quay trở lại đơn vị công tác.


Anh Hướng, y sĩ tại nhà giàn. Ảnh chụp 2012

Tôi rất mong, với tấm lòng của chúng ta với biển đảo quê hương, với Trường Sa, nhà giàn DK, chúng ta có thể làm cách nào đó, giúp sức cùng người lính hải quân đưa gia đình vượt qua cơn hoạn nạn.

Điện thoại của anh Phạm Văn Hướng là 01699119978
Điện thoại của chị Ngô Thị Hiên, giáo viên tiểu học Hiệp Hòa, Kinh Môn, Hải Dương: 0976654158

Tài khoản ngân hàng Ngô Thị Hiên: 
Ngân hàng Agribank: 2307215017808

Tôi rất mong với tấm lòng của chúng ta, mỗi người góp sức một chút sẽ giúp được gia đình anh Hướng vượt qua khó khăn.
Chân thành cảm ơn mọi người.


P/S: Anh Hướng là người lính hải quân, thường trực tại nhà giàn DK1, trên thềm lục địa của tổ quốc hơn 20 năm nay. 

Trong chuyến Hành trình vì biển đảo quê hương năm 2012, tôi đã gặp và chụp ảnh, gửi tặng gia đình anh bức hình. Không ngờ sau đúng 2 năm trời, vợ anh lại gọi cho tôi với một giọng hốt hoảng như cầu cứu... Khi biết chuyện của gia đình anh, tôi rất mong tôi có thể làm điều gì đó giúp gia đình anh vượt qua cơn hoạn nạn này. 
Rất mong mọi người cùng chung tay.