Sân bay Andrew - nơi đón Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng

Sân bay quân sự Andrews mang tên tướng không quân Frank M. Andrews (1884–1943). Ông này là chỉ huy không quân chiến trường châu Âu trong thế chiến thứ 2. Tướng Andrews “sinh nghề, tử nghiệp” đã bị chết khi chiếc B24 rơi tại Iceland vào năm 1943. 

Hiện sân bay có tên Joint Base Andrews Naval Air Facility Washington – bao gồm cả máy bay của hải lục không quân. 

Chiếc Air Force One (máy bay số 1) của tổng thống Mỹ cũng thường lên xuống Andrews. Các vị nguyên thủ quốc gia, trong đó có các vị lãnh đạo VN, vẫn cất giấu chuyên cơ ở đây. 

Hàng năm vào giữa tháng 5, sân bay Andrews mở cửa đón khách vào xem và để trình diễn sức mạnh quân sự của Mỹ, gọi là Airshow.


 Nhớ lại thời thơ ấu 

Năm 1997 đã tới đây một lần xem triển lãm máy bay (Airshow) nhưng thời đó vẫn “căm thù” máy bay Mỹ, nên lão HM chả thấy hay, vì nghĩ đến bom đạn và chết chóc. 

Những năm 1964-1970, HM đang đi học cấp 2, cấp 3, quá quen thuộc các loại F105, thần sấm, con ma, bay dọc sông Hoàng Long. Chúng bay thấp đến mức nhìn thấy đầu phi công đội nồi cơm điện, đầu lắc lư, đến ném bom cầu Gián Khẩu. 

 Lúc nào rỗi việc, các “bác ấy” còn luyện tập bằng cách bắn trâu đang thả, thấy đàn ngỗng chạy cũng xả cho vài băng. Làng HM bị ít nhất 3 lần ném bom. Nhà bị sạt gần hết. Ông bố phải dỡ ra, xếp gọn. Cả nhà lại tản cư vào núi Nhội, nơi sinh ra ông HM thời chống Pháp. 

Khi tấn công Hà Nội có hàng trăm chiếc bay trắng trời qua Ninh Bình. Khi đi có đội hình rất đẹp, khi về mạnh thằng nào thằng ấy chạy. Có lần thấy cả máy bay cháy sau đuôi, một chú phi công nhảy ra, dù đỏ. Cả huyện rủ nhau đi bắt. Nhưng có lần lại bắt được cả phi công của…ta. 

Từng đàn máy bay tấn công núi Cánh Diều tại thị xã Ninh Bình. Ngày vài trận. Chúng bay hàng đàn như ruồi, đạn cao xạ bắn lên. Đạn nổ một nơi, máy bay bay một nẻo. Đôi lúc có MIG và F của Mỹ đuổi nhau. Khi đó tên lửa và cao xạ im hết, đoán là có không chiến. Máy bay rơi không dám hoan hô vì sợ là máy bay Liên Xô bị nạn. 

Khi SAM xuất hiện thì dân đi cầy chứng kiến cảnh tên lửa phóng lên, đuổi máy bay. Máy bay chưa cháy thì phi công đã nhảy dù. Tên lửa bay đi đâu mất và máy bay tự động bay đến khi nào hết xăng, chả khác gì phim cười. 

Sau này, phi công phía “bạn” rút kinh nghiệm bay thấp. Ông anh trai và đám thanh niên trong xóm xin đâu được một khẩu 12mm7, cũng đào hào, cạnh sông và suốt ngày đợi. 

Mải ngồi tán gái trong bụi chuối, nghe kẻng báo động, chạy ra ụ súng thì máy bay đã qua đầu từ đời tám hoánh. Dân quân có cả AK, K44, thấy máy bay bất kể thấp cao, cứ thế là tương pằng pằng lên trời. Mấy năm sau, anh trai đi bộ đội và không bao giờ trở về. 

Thời bấy giờ nói chuyện mất mát của chiến tranh, người bị bom giết hại thảm thương cũng chỉ là chuyện cắt…hộ khẩu. Dân chả sợ chết là gì. Bây giờ già, đi đâu cũng lo, sợ blog không có ai chăm nom, còm không ai biên tập, nhỡ phạm húy. 

Một ngày xem kẻ thù..cũ 

Ngày xưa chỉ nhìn thấy chúng trên trời, nhưng lần này được xem tận mắt các loại thần sấm, con ma, cánh cụp cánh xòe, cán gáo, rồi cả U2 do thám bay ục ục trên độ cao 20km. Có cả loại cổ lỗ từ thời thế chiến 2. Mấy ông con sướng quá, đòi lên cả buồng lái xem thế nào, rồi hỏi súng kia có bắn được không vì có băng đạn sáng loáng. 


Tuấn Anh cạnh chiếc Predator
Thấy cái Predator chuyên dùng đi tìm Bin Laden đang nằm giữa nắng, hai bên có hai quả tên lửa mới tinh. Dân Mỹ này cũng thoải mái, chả biết “bí mật quân sự” là gì. Hay là vì không tìm được Bin Laden nên đem ra làm triển lãm cho vui mắt. 

Khủng nhất là loại máy bay tiếp dầu trên không, to như tòa nhà mấy tầng. Dân chúng xếp hàng dài để xem. Vòi phun dầu trông to tổ bố, không hiểu sao trên trời mà chúng cưỡi lên nhau như chuồn chuồn làm tình để tiếp dầu. Lạ thật. 

Người xem ấn tượng với các pha biểu diễn của các loại phản lực mới nhất. Bay nhanh, bay chậm, đôi lúc như dừng trên trời. Phản lực bay chậm mới khó. Đang bay bỗng vọt lên trời, rồi đột ngột hạ độ cao, như đâm thẳng vào hàng trăm ngàn khán giả trên sân. 

Chiếc C17 (Globemaster) bay mới thiện nghệ. Gần như không có tiếng động, khi bay qua đầu rồi mới biết. Bay nhanh, bay chậm chiều tất. Đoạn hay nhất là hạ cánh xuống đường băng vài mét, hạ cả bánh xe nhưng lại đột ngột bay lên như cất cánh. Xuống đường băng có thể tiến lùi như xe hơi. Đường băng chỉ cần 50 mét là đủ cho máy bay thăng thiên. 

Loại “đồ chơi” như Geico, Oracle thì bay lượn như chuồn chuồn, lên xuống, bổ nhào, ưỡn bụng, xuống thấp, vọt cao. Nhưng bọn ấy để bay chơi và biểu diễn là chính. Nghe nói chúng cũng làm nhiệm vụ trinh thám như nhả khói làm tín hiệu cho bọn tiêm kích tới ném bom. 

Bạn Tuấn Anh là dân mê máy bay nên chỗ nào cũng quay phim chụp ảnh. Ông ấy còn hỏi sao năm nay không có B52 hay B2. Thời bố ấy sinh ra (1972) thì Hà nội đang đỏ rực trời bom đạn. Hàng ngàn người chết vì B52 rải thảm “nhầm” vào Bạch Mai, Khâm Thiên. 



Sau này xem hệ thống dẫn đường GPS thì biết rằng máy bay B52 không thể nhầm được. Nixon muốn dân chúng Hà Nội hoảng loạn nên ném vào khu dân cư và bệnh viện cho đối phương biết mặt. 

Còn nhớ vụ tên lửa hành trình Tomahawk của Mỹ bay vào bốn phía của toà nhà sứ quán Trung  Quốc ở Belgrade hồi chiến tranh Nam Tư những năm 1990. Phía Mỹ “kiểm điểm một số anh em” vì đã dùng bản đồ…cũ. 

Tiger nhà này sinh ra trong ngõ Văn Chương. Hồi đó mà vệt B52 nhầm đi vài chục mét thì có lẽ bây giờ là Sư tử khác. 

Đất nước đã hòa bình 35 năm, không còn đạn bom. Những chiếc máy bay kia chỉ là đồ chơi của hai ông Hiệu và Minh. Nhìn chúng chạy nhảy trên sân bay Andrews thật hạnh phúc. 

Chỉ có bố chúng hơi buồn vì nhớ lại, chẳng có thời thơ ấu, lớn lên, sống trong bom đạn và đói nghèo. Chúng không biết rằng, bố chúng từng nằm trong hầm chữ A và đợi bom rơi và nổ từ những chiếc máy bay này, oành một cái thì biết mình sẽ sống. 
  
Bài và ảnh: Hiệu Minh. 16/5/2010